Monday, 24 October 2011

XIN LỖI, TỚ KHÔNG PHẢI LÀ ANH HÙNG!

Nhân có "bạn" tranh luận đủ thứ chuyện trên trời dưới đất với HMT : từ chính trị đến ... chính em (hiểu là nhân thân của HMT), nên HMT thiết nghĩ cần phải tuyên bố lập trường của mình. Một phần, cần phải minh định những suy nghĩ để "bạn" hiểu và đừng tiếp tục làm cái việc xem ra còn ngây ngô của bạn; phần khác, những điều mình đề cập, ít nhiều cũng là những kinh nghiệm của bạn bè trên mạng truyền thông, khi phải đối phó với những người khách "không mời mà đến".

Blog là nhật ký điện tử mở, để mọi người có thể trình bày những suy nghĩ, nhận định của mình về những sự kiện diễn ra trong cuộc sống, vốn đụng chạm đến cá nhân mỗi người (hiểu là có tác động ảnh hưởng). Chẳng hạn,khi mình đọc thấy giá cả ở Việt Nam tăng vọt, điều đó không có nghĩa chỉ là dừng lại ở những con số vô hồn, nhưng nhìn đến tác động của nó trong cuộc sống xã hội. Và trong góc nhìn ấy, mình có thể nói lên những suy nghĩ, bằng cách phân tích tổng hợp các sự kiện, nhận xét về những nguyên nhân khách quan và chủ quan; đánh giá cách trình bày của những người có thẩm quyền điều hành vĩ mô của kinh tế xã hội .v.v. Có biết bao nhiêu điều cần phải nói.

"Bạn" bảo rằng HMT hay các blogger khác viết trên blog là vô trách nhiệm với những điều mình viết khi không dám thông tin đầy đủ về bản thân (hình ảnh, địa chỉ v.v.), mà chỉ dùng blog như phương tiện để "chống đối" chính quyền, tạo những "hiểu lầm" cho người khác trong một phương thức "ném đá giấu tay", rồi lại so sánh với chị A, anh B ... khi họ dám công khai hình ảnh trên blog .v.v. rồi kết luận mình và các blogger khác là kẻ "hèn nhát" và không dám đối chất với điều mình viết. Xin thưa với "bạn", blog của HMT luôn để chế độ mở với tất cả mọi người, nghĩa là nó được mình dùng như một không gian rộng mở cho tất cả mọi người đọc và tranh luận. HMT cũng sẵn sàng nói chuyện và hồi đáp cho mọi người (tính ra thời gian còn nhanh hơn cả cái kiểu "ngâm tôm" đơn khiếu kiện của các nhà "bạn" như Đài truyền hình hay tòa án đó chứ). Điều đó không nói lên "trách nhiệm" của chủ blog hay sao?

Còn về chuyện công bố nhân thân (hehehe), "bạn" có nói lắm thì cũng chỉ vậy thôi. HMT chưa bao giờ cho mình là anh hùng cả "bạn" ạ. Mà cái cách "bạn" cho rằng những người đưa hình ảnh, địa chỉ của mình lên blog mới đáng mặt anh hùng, thử hỏi cái cách "bạn" và đám "bạn của bạn" đối xử với những tiếng nói phản biện kia có tương ứng với cách "bạn" đánh giá họ là anh hùng không? "Bạn" đề cập đến "Mẹ Nấm", nhưng hình như blogger Mẹ Nấm đã phải khốn khổ với cái cách các "bạn " đối xử với cô ấy, dù bản thân cô ấy là người tâm huyết với xã hội này. Việc quyết định đưa thông tin cá nhân lên blog, hoặc "offline" của những blogger là quyền tự do của họ. HMT nghĩ họ cũng không cần sự đánh giá của "bạn" về họ như là anh hùng theo cách của "bạn".

Bạn còn cho rằng, nếu những suy nghĩ, những quan điểm của mình là chính đáng, thì tại sao không dám công khai bản thân, chỉ có dùng cái blog không tên để nói. "Bạn" ơi, "bạn" có nhớ vì sao mà IDS (Viện Nghiên cứu phát triển) phải tự giải thể không? "Bạn" có bao giờ hỏi những chủ nhân ông của Bạn về những lá thư phản đối dự án bauxít của các trí thức giờ đang nằm ở đâu không? Cái cách những người tố cáo tham nhũng thì bị hành hung bởi những côn đồ không cho "bạn" thêm suy nghĩ gì chăng? Cái cảnh công an bảo kê cho những "thường phục" cướp đồ, hành hung người biểu tình yêu nước kia có biến óc bạn từ trắng chuyển sang một chút xám nào không? HMT không phải là anh hùng, nhưng điều mình viết, nếu thấy sai, bạn có quyền phản biện. Rồi sẽ có lúc, HMT cùng với những bạn bè có tâm huyết với đất nước này xuất hiện để đối mặt với "bạn" và đám "bạn của bạn", nhưng chưa phải là lúc này.

Ah, còn việc "bạn" cho rằng an ninh có đủ khả năng để tìm hiểu và biết đích xác HMT là ai qua địa chỉ IP (sic). Có nhiều chương trình để giấu IP mà bạn? Vả lại, HMT sử dụng cái 3G của Viettel đó. Vì nhu cầu công việc đi lại, HMT sử dụng cái công nghệ này. Chỉ cần mua thẻ như nạp tiền điện thoại để sử dụng. Bạn và nhóm "bạn của bạn" cứ có quyền "tưởng tượng" nhé, và càng tưởng tượng phong phú thì càng ngồi lâu trên mây bạn à.

Nói chuyện với "bạn" về những điều "ngây ngô" này, HMT cảm thấy mình hình như cũng có chút "ngớ ngẩn" khi bỏ giờ để tranh luận về những điều ấy. Nhưng nếu nó giúp cho cái đầu lạnh như tàu hủ đã đông đặc lại của bạn có thể nóng lên một chút, thì cũng là điều đáng mừng "bạn " ạ. Mong lắm!

Saturday, 22 October 2011

NHỮNG NGHỊCH LÝ ... BÌNH THƯỜNG!

Cứ theo lẽ tự nhiên, trong cuộc sống xã hội, những gì là nghịch lý thường không có khả năng tồn tại. (1) Hoặc nó sẽ phải bị đào thải bởi sự tiến triển của những điều hữu lý, (2) hoặc nó phải tự "chỉnh sửa" để trở thành hợp lý, hay ít là có thể chấp nhận được bởi sự đánh giá của số đông, (3) hoặc nó có thể "tồn tại" trong một khoảng thời gian bởi những người chủ trương điều "nghịch lý" đang cho nó là bình thường hay cố tình cho nó là bình thường. Xã hội Việt Nam hình như đang ở trong trường hợp thứ 3.

1/ Một vài điều nghịch lý ... bình thường.

Không khó để đưa ra những điều nghịch lý đang vẫn tồn tại trong xã hội Việt Nam hiện nay. Bài viết này chỉ nhằm đề cập những nghịch lý liên quan đến các viên chức chính quyền.

Theo hệ số lương của Việt Nam, tính cả phần phụ cấp, thì cỡ lương bộ trưởng chưa tới 10 triệu/tháng. Con số này dĩ nhiên giảm dần theo cấp đô thị. Tuy nhiên, một điều hết sức rõ ràng là cán bộ công chức, sau một thời gian ngắn tại vị, thì tài sản đã tăng cấp rất nhiều. Tỉ lệ nghịch giữa mức lương và tài sản kếch xù là một nghịch lý, một nghịch lý … hiển hiện tồn tại cách « bình thường ».

Một nghịch lý khác : chức năng của quân đội là bảo vệ tổ quốc, điều này bao gồm lãnh thổ và người dân. Thế nhưng trước xung đột trong vùng biển đang tranh chấp với Trung Hoa, mà thực tế là sự mất mát sinh mạng và tài sản của ngư dân mỗi ngày một tăng, thì đã có đề án thành lập dự luật “dân quân tự vệ biển” được đề xướng bởi vị chủ nhiệm Ủy Ban quốc phòng – an ninh của quốc hội. Theo đề án dự luật này, các doanh nghiệp, các đội tàu sẽ là những đơn vị “dân quân tự vệ”, người dân phải tự mình đối diện với “kẻ lạ” gây hấn. Không lạ gì máu ngư dân tiếp tục nhuộm đỏ biển Đông, khi mà quân đội phải đương đầu với kẻ thù, thì giờ trách nhiệm ấy được trực tiếp “chuyển giao” cho cái lực lượng “dân quân tự vệ”, một tên gọi mới của chính phủ dung để chỉ ngư dân.

Cũng tương tự, lực lượng công an là để bảo vệ an ninh, ổn định xã hội. Để nuôi sống và vận hành hệ thống an ninh này, dĩ nhiên là tiền thuế của người dân. Cái cách của TP.HCM, Bình Dương, mà mới đây đang có ý định “mở rộng mô hình” ở Hà Nội, trong việc sử dụng những “hiệp sĩ đường phố” – những người dân thấy bất bình ra tay tương trợ-, đang là một nghịch lý có nguy cơ thí điểm để thành “bình thường”. Đúng ra, nhiệm vụ này được giao cho lực lượng an ninh, với thẩm quyền pháp lý, với chuyên môn nghiệp vụ và được trang bị những phương tiện cần thiết. Máu và sinh mạng của các “hiệp sĩ đường phố” này sẽ tiếp tục đổ với sự tồn tại của cái nghịch lý quái gỡ đang được cổ súy để trở nên “bình thường”.

“Thưởng nóng”. Sau mỗi vụ án được phá hay truy bắt tội phạm thành công, người ta thấy ngay có tin các chiến sĩ công an được “thưởng nóng” bởi cấp trên. Kinh tài cho việc thưởng nóng này, dĩ nhiên được lấy từ ngân sách nhà nước là tiền đóng góp của nhân dân. Những chiến công đó cần được ghi nhận, và xem như tiêu chuẩn để xét tăng cấp cho công an, còn chuyện “thưởng nóng”, nếu muốn, hãy sử dụng tiền riêng để thưởng. Nếu áp dụng điều nghịch lý này, thì không chỉ cho ngành an ninh, hãy xét đến một lao công bịnh viện, đã làm tròn trách nhiệm của họ; hãy xét cho bác sĩ sau một ca giải phẫu, cho những nhà khoa học đã phát minh một ứng dụng .v.v. Nghịch lý này không thể chỉ cho ngành an ninh.

2/ Lý giải hiện tượng nghịch lý … bình thường.

 Khi nghịch lý tồn tại và được coi như là “bình thường”, nó có nguyên nhân, vì tự thân, những điều nghịch lý sẽ bị đào thải. Ở đây, nghịch lý tồn tại và diễn ra quá quen thuộc đến độ trở nên bình thường, chỉ vì một lý do duy nhất : những người nắm giữ pháp luật đang sử dụng nghịch lý như một phương thức để chỉ làm lợi cho nhóm thiểu số. Lúc này, nghịch lý trở thành một minh chứng của sự bất công xã hội.

Nếu bất công xã hội tồn tại và được nhìn nhận như một điều bình thường, thì hoặc xã hội đang được vận hành theo một cơ chế bất công mà dĩ nhiên, sự đàn áp và khủng bố được dùng như một phương tiện chủ yếu, hoặc giả, những người dân, nạn nhân của những bất công, đã chấp nhận với sự tán đồng để cho những nghịch lý bất công này tồn tại.

Sự phản biện đang ngày một tăng trong hệ thống thông tin “lề trái” cho thấy người dân không hề tán đồng với những nghịch lý bất công này. Như vậy, nó chỉ tồn tại duy và chỉ duy do sự cưỡng lý bằng hành vi đàn áp của giới cầm quyền.

Một công thức đang được vận dụng : Giới cầm quyền (cán bộ viên chức, đảng viên) + lực lượng bảo vệ (quân đội + an ninh) / giai cấp “nhân dân” = Nghịch lý bất công. Điều này có nghĩa là, khi tiếng nói phản biện của người dân (đang ở vị trí mẫu số) lớn, sẽ giảm đi thương số của nghịch lý bất công. Ngược lại, nếu mẫu số giảm, và tử số tăng, thì nghịch lý bất công sẽ “phi mã” và càng lúc càng trở nên “bình thường”.

Thursday, 13 October 2011

HIỆP ƯỚC BÁN NƯỚC

Sau những cuộc thăm viếng ngoại giao của thứ trưởng bộ ngoại giao Hồ Xuân Sơn , rồi thứ trưởng bộ quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh với những hứa hẹn như "cam kết chung : giải quyết mọi tranh chấp bằng con đường đàm phán song phương, không để nước thứ ba can thiệp vào chuyện biển, đảo", rồi bảo đảm "sẽ không để xảy ra tụ tập đông người" ..., được xem như là những bước  dọn đường, Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng cũng lên đường sang Bắc Kinh.

Không ngoài dự đoán của giới quan sát, vấn đề tranh chấp Biển Đông đã được Tổng Bí thư Đảng cộng sản Việt Nam ký kết với Trung quốc ngay trong ngày đầu tiên của chuyến viếng thăm này. Nội dung bản thỏa hiệp gồm 6 điểm bộc lộ sức ép của Trung Quốc trên việc bành trướng lãnh thổ ngoài biển Đông, đồng thời chỉ rõ sự cộng tác rất rõ ràng của Đảng Cộng sàn Việt Nam trước dã tâm bành trướng của Trung cộng.

1/ Mưu đồ của Trung Quốc

Nội dung chính yếu của bản hiệp ước 6 điều này chỉ nhắc lại nguyên tắc "16 chữ vàng và 4 tốt" của Trung cộng, và cam kết giải quyết những vấn đề tranh chấp lãnh hải  bằng đàm phán song phương. Nói về chữ "tín" của Trung Cộng, chắc hẳn Việt Nam chưa quên, sau chuyến viếng thăm của Phạm Văn Đồng cuối năm 1978, dù có những hứa hẹn, thì tháng 2/1979, Trung Quốc đã xua quân nhằm "dạy cho Việt Nam một bài học". Chẳng xa xôi gì, cũng chính ngay ngày ký kết bản hiệp ước 6 điều này, Trung quốc đã cho xây thêm những trạm xá trên đảo chiếm Trường Sa mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền.

Trong cuộc chiến dành lãnh hải với Trung cộng, rõ ràng Việt Nam thua hẳn về lực và trí.

Trong khi Trung quốc không ngừng tăng cường kỹ thuật quốc phòng hòng thực hiện mưu đồ bá chủ Biển Đông, cùng với việc tận dụng mọi phương tiện thông tin để tuyên truyền trong dân chúng, cũng như khai thác hình ảnh chủ quyền bằng sửa đổi các trang mạng thông tin về lãnh hải, thì Việt Nam xem ra rất thụ động trong những động thái này. Thậm chí, tự ngũ "Trường Sa - Hoàng Sa" là những thuật ngữ "tế nhị" mà báo chí chính thống ít dám đề cập. Những buổi hội thảo về chủ quyền biển đảo cũng bị cấm, chẳng hạn như buổi thảo luận của Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn Bình, hay của Tiến sĩ Nguyễn Nhã  tại Hà Nội vừa qua, không kể trước đó một số người bị xử án vì treo khẩu hiệu "HS-TS-VN". Những điều này cho thấy một sức ép nặng nề của Trung cộng lên chính quyền Việt Nam nhằm bưng chặn việc "phổ thông hóa" hay quốc tế hóa những thông tin về tranh chấp lãnh hải. Rõ ràng Trung Quốc không muốn việc tranh chấp này được đưa ra bàn luận bởi quốc tế, lẽ dễ hiểu, trong mọi đàm phán song phương, Trung Quốc, hoặc bằng đe dọa, hoặc bằng hối lộ, có thể đạt được mưu đồ bá chủ Biển Đông.Trong tất cả mọi cách thức, Đảng cộng sản Việt Nam đang  tiếp tay với âm mưu này của Trung Cộng.

2/ Tác giả của những nhượng bộ lãnh thổ : Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Khởi đi từ công hàm của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký kết với Trung Cộng ngày 14/9/1958, trong đó tán thành việc phân định vùng lãnh hải theo ý Trung Quốc, thừa nhận chủ quyền của họ trên cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, và tính cho đến nay, khi Tổng bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam cùng ký kết bản hiệp ước 6 điều, thì cộng sản Việt Nam đã công khai nhìn nhận sự hợp tác của họ trong việc tiếp tay cho dã tâm bành trướng của Trung Cộng.

Nếu xét đến tính chính danh của công hàm 1958, thì cộng sản Bắc Việt mà đại diện là thủ tướng Phạm Văn Đồng, đã ký kết một điều khoản mà nội dung không nằm trong sự quản lý của họ. Vào thời điểm này, với ranh giới là vĩ tuyến 17, hai quần đảo Hoàng Sa và TRường Sa nằm trong sự quản lý của Việt Nam Cộng Hòa. Cái cách bán trời không văn tự này (hiểu là đem trao đổi một vật mà mình không có chủ quyền), lại xảy ra trong bản hiệp ước 6 điều mới đây.

Nếu những tranh chấp về lãnh thổ có ký kết, thì phải là đại diện của chính phủ với quốc hội hay chủ tịch nước. Ở đây, ông Nguyễn Phú Trọng, với tư cách là Tổng Bí Thư của Đảng Cộng Sản, lại đi ký kết những hiệp ước với Trung cộng về lãnh thổ và lãnh hải, và coi đó như là "tuyên bố chung của hai nước". Điều này không ngoài sự tố giác : Đảng Cộng Sản đứng trên dân tộc, và vết xe của công hàm 1958 được lập lại : trao đổi những cái không thuộc về mình. Điều này tố giác chính Đảng Cộng Sản là nguyên nhân của những mất mát lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam.

3/ Hệ quả của hiệp ước 6 điều

Có tác giả đã ví von, Việt Nam sụp bẫy Trung Cộng.

a/ Với sự thỏa hiệp này, từ nay, những tranh chấp lãnh hải chỉ còn nằm trong sự đàm phán "song phương". Thế liên hoàn khi tận dụng ASEAN như đối trọng trong việc chống lại chủ trương bá chủ Biển Đông của Trung Quốc đã bị phá vỡ bởi hiệp ước này. Điều Trung Cộng cần làm, là lần lượt bẻ từng cây đũa trong bó đũa vừa bị tháo rời.

b/ Một hệ quả kéo theo, là Trung Cộng có thể chính thức loại trừ Mỹ và các quốc gia khác ra khỏi những đàm phán. Trung Cộng từng chỉ trích chính quyền Việt Nam làm phức tạp hóa tranh chấp biển Đông khi bật đèn xanh mời các đối tác nước ngoài vào hợp đồng khai thác dầu hỏa. Chính tuyên bố của ngoại trưởng Hoa kỳ về lợi ích của Mỹ tại Biển Đông là điều Trung Cộng không hề mong muốn. Khỏi phải nói, Trung Quốc đáng ăn mừng với thắng lợi này.

c/ Tạo khung sườn pháp lý cho việc đàn áp những tiếng nói phản biện về chủ quyền lãnh hải. Cũng giống như chủ trương lớn của Đảng và nhà nước về khai thác bauxít ở Tây Nguyên trở thành cây roi lâm le giáng xuống trên những ai chống đối (như Cù Huy Hà Vũ chẳng hạn), thì giờ đây, chủ trương của Đảng trong hiệp ước 6 điều trở thành vũ khí cho công an các nơi có thể đàn áp người phản đối về chủ quyền lãnh hải.

d/ Bản hiệp ước không nhắc gì đến Hoàng Sa và Trường Sa như là lãnh thổ của Việt Nam. Điều này có nghĩa là đã có những kết luận rồi cho các quần đảo này. Không lạ gì mà ngay ngày ký kết hiệp ước, Trung Quốc đã xây dựng những trạm xá trên đảo chiếm ở Trường Sa.

Ông bà nói : bút sa gà chết. Không biết Đảng cộng sản khi nào mới chết, nhưng ngư dân mà bén mảng tới vùng biển này, thì không có gì bảo đảm cho họ trở về yên bình.