Sunday, 19 August 2012
NGÔN NGỮ TÌNH YÊU
Monday, 16 July 2012
SAI NHA CÔN ĐỒ
Nước Vệ, triều Sản,Có những người tâm huyết với đất nước, rủ nhau đến quán dịch của Tề tại kinh thành để phản đối. Quần thần của Tề giận lắm, tranh nhau dâng sớ đòi thảo phạt Vệ nhằm dạy cho một bài học. Vệ Vương cả kinh, không thể ra tuyên cáo cấm không được phản đối Tề vì như thế là đi ngược lòng dân, còn để cho dân tình tụ tập phản đối Tề thì không được lòng thiên triều, e rằng chẳng còn giữ được ngai vàng.
Vệ Vương bèn họp với các đại thần tìm cách đối phó. Các quan cùng châu mày nghiêm mặt, vì xem ra chưa tìm được kế sách hay.
Tể Tướng Bạo, sau mấy vụ đưa con cháu lên làm quan, lại làm ngơ cho bọn trọc phú cùng với Thượng thư Bộ Hộ tác oai tác quái rút tỉa ngân khố, thôn tính các ngân hàng, nên bị quần thần chỉ trích, vì vậy chẳng mở lời. Song vì Vệ Vương hỏi mãi, Bạo bèn hiến kế :
"Triều đình không thể ban chiếu mà cấm dân phản đối Tề gây hấn, như thế các nước lân bang sẽ dị nghị bảo ta nô lệ cho Tề, còn để cho bọn thảo dân tụ tập phản đối, thì làm mất lòng Tề, e rằng khó giữ được ngai vàng. Chi bằng cứ cho sai nha giả dạng làm côn đồ, đến đánh đập bọn thảo dân kia ắt chúng sẽ sợ hãi mà không dám phản đối. Kế này thiên triều vẫn dùng gọi là "ném đá giấu tay". Vậy vừa dẹp được bọn thảo dân tụ tập phản đối thiên triều, vừa không phải sợ lân bang dị nghị".
Vệ Vương và quần thần cho là thượng sách, bèn tức tốc lệnh cho sai nha cứ ý kế của Bạo mà làm.
Thế là trong các phố thị, bọn sai nha giả danh côn đồ đi đánh đập những người biểu tình, cướp đồ và gây kinh hãi khắp nơi.
Bọn thảo khấu nghe được như thế, lấy làm mừng lắm, càng ra tay độc ác và cướp bóc nhiều hơn, cứ như thể là chúng và sai nha của triều Vệ đã là một, vì dân chúng chẳng còn biết đâu là con đồ thật và đâu là sai nha giả danh côn đồ.
Chính vì thế, trong dân gian thời ấy, tiếng côn đồ vừa dùng để chỉ bọn côn đồ lẫn sai nha của Triều Sản.
Thursday, 21 June 2012
Wednesday, 20 June 2012
Tuesday, 19 June 2012
Thursday, 15 March 2012
NHỮNG CÁI CHẾT VÔ NGHĨA ???
Thầy tôi hay trích dẫn câu nói "Nơi đây an nghỉ một người đã không biết mình sinh ra để làm gì" để chỉ một người sống không có mục đích, không lý tưởng.Nếu không biết sống để làm, thì có lẽ cũng chẳng cần phải đặt câu hỏi : vì sao mình chết, và mình chết vì điều gì? Hình như là điều rất thật đang tồn tại trong cuộc đời này : Có những cuộc sống bất định, không phương hướng, và có những cái chết vô nghĩa, vô giá trị.
Nhưng vấn đề không đơn giản : đâu là tiêu chuẩn để đánh giá một cuộc đời, và những điều kiện nào được dùng để đong đếm giá trị của một sự chấm dứt? Những tiêu chuẩn ấy nằm trên trục của những tiêu chí và nhân sinh quan nào? Điều này quả phức tạp, vô cùng phức tạp.
Ngày 14/3/1988, hải quân Trung Quốc với khí tài vượt trội, đã tấn công vào bãi Gạc Ma của quần đảo Trường Sa, làm thiệt mạng 64 binh lính Việt Nam. Cuộc chiến bất cân xứng về sức mạnh quân sự kết thúc nhanh gọn, và nước biển ngày ấy thêm vị mạn chát bởi của máu những của những người lính bảo vệ biển đảo của Tổ quốc đã đổ ra.
Sau gần 25 năm, với những chuyển biến về quan hệ ngoại giao giữa hai Đảng Cộng Sản, những cái chết kia hình như PHẢI BỊ QUÊN ĐI để không ảnh hưởng đến tình hữu nghị đồng chí 4 tốt của hai Đảng. Những cái chết, tưởng như là anh hùng vị quốc vong thân, giờ trở thành những vật cản, những cái gai trong mắt của hai Đảng đang muốn nhìn về tương lai được vẽ lên bởi 16 chữ vàng : "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai". Tuyệt nhiên, không hề một dòng tin, một bài viết nào trong hệ thống báo đài tuyên truyền của Chính quyền Việt Nam nhắc đến sự kiện này.
Người ta chỉ không muốn nhắc đến, không muốn tưởng niệm, không muốn ôn lại những gì là bi thương, vô nghĩa, vô giá trị trong cuộc đời.
Ngày 14/3, trên các mặt báo, vẫn có tin về người chết tai nạn lật xuồng, có tin người chết vì đụng xe, bên cạnh các tin thường xuyên của chủ đề "lộ hàng của ngôi sao", "đám cưới khủng", "mại dâm" .v.v.
Những cái chết ở biển đảo kia, hình như không còn mãnh lực để thu hút sự quan tâm của dư luận. Nó cần phải lãng quên. Không biết có một chỉ thị rõ ràng nào của ban Tuyên giáo về điều này chăng? Nhưng sự im ắng của hệ thống báo đài theo "định hướng" này, cũng có thể là một câu trả lời rất rõ ràng.
Ngược lại sự im ắng của hệ thống tuyên truyền nhà nước, rất nhiều những trang blog viết về biến cố lịch sử này.
Những trang blog vốn rất dễ bị quy chụp là do sự 'xúi quẩy" của thế lực thù địch, dễ bị đội mũ là "phản động", lại không muốn quên lãng những sĩ tử vị quốc vong thân. Những thành phần bị tuyên giáo của Đảng coi là "lề trái" lại không bao giờ muốn máu của các chiến sĩ đã chết vì Tổ quốc đổ ra vô nghĩa như những cái chết thiêu thân của đua xe, chơi thuốc. Những người mà Chính quyền luôn nhìn ngó với con mắt hằn học như thể kẻ thù của dân tộc lại không bao giờ muốn cái chết của những chiến sĩ ở Gạc Ma trở thành những cái chết vô nghĩa và vô giá trị.
Vậy đã rõ, ai là người vì lợi ích đảng phái riêng tư để bỏ qua những giá trị lớn lao và thiêng liêng của dân tộc!
Im lặng trước biến cố này, điều ấy cũng đồng nghĩa với việc xiển dương quân đội Trung Hoa đã thảm sát các chiến sĩ ở Gạc Ma.
PS : Hình "qui hoạch" từ blog Mai Thanh Hải.
Wednesday, 7 March 2012
TẢN MẠN NGÀY 8/3
Cách đây 3 năm, HMTđã viết một đoạn ngắn về ngày 8/3 để chia sẻ những cảm nhận rất riêng về ngày Quốc Tế Phụ Nữ. Vẫn luôn là những day dứt không nguôi về những mảnh đời, về những thân phận của "một nửa thế giới".Những sự bi ai này, như nét vẽ thêm vào bức tranh vốn đã rất thương tâm về thân phận người phụ nữ trong xã hội Việt Nam. Một bức vẽ hiện thực đến xót xa vì sự bạo hành, bị buôn bán và cưỡng bức nô lệ lao động hay tình dục. Con số ngày mỗi tăng của những tệ nạn này không chỉ diễn tả đến tận cùng những vết thương lên hình hài của "một nửa thế giới", nhưng còn là một tiếng thét kết án mạnh mẽ chính sách điều hành đất nước của chính quyền thích tự sướng bằng so sánh "dân chủ Việt Nam gấp vạn lần dân chủ tư sản" (sic).
Vì vậy, ngày 8/3, nếu là thật cần thiết và chính đáng dành để tôn vinh, để khơi gợi ý thức bình đẳng về phẩm giá, về thân phận của người phụ nữ trong gia đình và xã hội, thì cũng không thể thiếu lòng thương cảm xót xa cho những người phụ nữ đang là nạn nhân của nạn bạo hành, phân biệt đối xử, hay bị đối xử tàn tệ. Những bông hoa được nâng đưa, những món quà được trao tặng, sẽ chẳng bao giờ có thể diễn tả cho hết những sự khó nhọc và hy sinh của của những người bà, người vợ, người mẹ đã dành cho gia đình, cho xã hội và dân tộc.
Một ngày 8/3 hay vạn ngày 8/3 đi nữa, sẽ trở thành chuyện phù phiếm, nếu không thể cải thiện một xã hội dân trí, bình đẳng và tôn trọng cho mọi người, mọi giới. Mà thật, khi nói chuyện với những người bạn Việt Nam sống ở Châu Âu, hay cả với những người bạn Châu Âu, thì hầu như họ không hế để tâm đến ngày 8/3 để tặng hoa hay để nhắc nhở về sự tôn trọng người phụ nữ. Cũng đúng thôi, đối với họ, ngày nào mà người phụ nữ không được tôn trọng...
Chỉ riêng ở Việt Nam là rầm rộ ngày 8/3.
Chỉ riêng ở Việt Nam, người ta nghe được tiếng thở dài và giọng nói xót xa của các mẹ :"đời người phụ nữ nhọc nhằn và khổ lắm"...
Chỉ riêng ở Việt nam, tôi nhớ để gởi những lời cám ơn và đồng cảm sâu sắc với phẩm giá và thân phận người phụ nữ...
Chỉ riêng ở Việt Nam, tôi thắp lên một nén hương để khấn nguyện : cầu trời cho sự thái hòa..., cho quyền con người được tôn trọng.
PS : Viết cho ngày 8/3 năm 2009
Monday, 9 January 2012
Hai cảnh sát dùng nhục hình, đánh người trọng thương phải đi cấp cứu đến 8 ngày, chỉ bị phạt án treo 9 tháng : http://dantri.com.vn/c170/s170-555209/hai-canh-sat-dung-nhuc-hinh-duoc-huong-an-treo.htm; Còn cô gái tát cảnh sát thì phải bị 6 tháng tù giam : http://www.tienphong.vn/Phap-Luat/563766/Phat-co-gai-tat-canh-sat-giao-thong-6-thang-tu-tpol.html, Xử vậy nên tình trạng dân bật lại cảnh sát không lạ.
Sunday, 8 January 2012
CHUYỆN CON GÁI YÊU
Chiều nay bố mẹ đón con đi học về, từ ngoài cổng, bố mẹ ngóng nhìn con từ trong hành lang sâu của sân trường, nơi cô giáo thường dẫn con xuống để trao cho bố mẹ.
Nhìn con lẫm chẫm bước đi, lưng đeo cặp sách nhỏ, tay cầm chú thỏ bé mà mẹ mua cho con, bố thấy con gái bé bé bỏng thật đáng yêu biết chừng nào.
Vậy mà bỗng dưng có bạn lớn hơn, thích chú thỏ nhỏ trên tay con, đã nhào đến dành lấy. Bố thấy con gái bố chợt sửng sờ, rồi mạnh mẽ giữ lại con thỏ trong tay mình. Cuộc tranh giành ngắn ngủi nhưng rất quyết liệt cho đến khi cô giáo can thiệp, nói bạn kia bỏ tay để con giữ con thỏ nhỏ của mình. Nhìn con gái bé bỏng đỏ mặt vì tức giận, nhưng lại rất cứng cỏi, dù con là đứa trẻ nhậy cảm và dễ khóc, bố thấy tự hào biết bao.
Dĩ nhiên, bố không bao giờ muốn dạy con trở nên hung hăng hay hiếu chiến, nhưng cái cách con biết bảo vệ điều gì thuộc về mình, và dành quyền lợi ấy một cách quyết liệt làm bố nhìn con với ánh mắt ngưỡng mộ.
Đúng lúc ấy, mẹ của cậu nhỏ kia cũng đến đón con. Cậu bé rất thản nhiên như chưa hề xảy ra điều gì, và cô giáo cũng không thuật lại việc ấy cho mẹ của cháu. Mà đúng là chuyện giành đồ chơi chỉ là chuyện trẻ con. Bố cũng biết gia đình ấy, ba cậu nhỏ kia làm công an giao thông, nhà dĩ nhiên là khá giả, và qua cách phản ứng của mẹ cậu nhỏ, bố biết cậu vốn được cưng chìu lắm.
Bố chợt thấy bàn tay nhỏ bé của con tưởng chừng rất mỏng manh, thế mà lại tiềm ẩn một sức mạnh rất cương quyết. Bố chưa bao giờ quên đôi tay thật hồng hào và xinh xắn khi mẹ dạy con đưa hai tay cách trân trọng cho một người tàn tật. Mẹ đã dạy cho con biết tôn trọng và thương cảm những người bất hạnh khi thường đưa chút tiền để con biếu cho họ, bố càng không ngờ khi bàn tay bé xinh ấy lại biết trở thành một phương tiện để con rất quyết liệt với những gì thuộc về “chủ quyền” của con.
Bố mẹ sẽ vẫn tiếp tục dạy con biết đồng cảm, trân trọng và quảng đại để yêu thương và chia sẻ những gì mình có thể cho những người bất hạnh và thiếu thốn; nhưng cũng sẽ khuyến khích con biết quyết liệt chống lại những “bất công” và càng quyết liệt để bảo vệ những gì thuộc về mình.
Tối nay nhìn con đang ngủ say, tay vẫn còn ôm chú thỏ nhỏ bên mình như một “cam kết bảo vệ chủ quyền”, bố tin rằng tổ quốc này, nhân loại này cũng sẽ dạy con biết trân trọng quê hương, trân trọng quyền làm người, và bố tin rằng con cũng sẽ học được cách cương quyết để giữ lấy những di sản quý trọng đó.
Saturday, 7 January 2012
TỪ NGỮ NHẬY CẢM : DÂN CHỦ!

Một trong những chức năng của ngôn ngữ là nhằm để diễn tả những ý niệm, sự vật hay tư tưởng. Vì tính cách “trung gian” này, ngôn ngữ vừa có khả năng chuyển tải cách trong sáng luận đề cần trao đổi trong trường đối thoại, nhưng nó cũng có thể là tác nhân làm méo mó cũng chính những luận điểm ấy nếu bị cắt nghĩa một cách hời hợt, cẩu thả hay thậm chí bóp méo ngôn ngữ. Tùy theo cấp độ từ mập mờ đánh lận ý niệm, đến ngụy biện hay thậm chí cưỡng tình đoạt lý mà ngôn ngữ có thể biến chất.
Trong số những khái niệm đang sống dở chết dở trong tình trạng này, phải kể đến danh từ “dân chủ”.
Không phải cần đến những định nghĩa có tính cách hàn lâm, một cách cắt nghĩa rất bình dân, giản dị cũng đủ cho ý niệm này, dân chủ có nghĩa là người dân làm chủ. Mà đã làm chủ, thì cũng bao hàm những quyền lợi. Sẽ không tồn tại một “chủ nhân ông” không có quyền lợi, hay nói cách khác, tước đoạt những quyền lợi cơ bản bất khả khuyết của người dân, là sự vi phạm dân chủ trắng trợn nhất.
Những quyền lợi cơ bản của người dân được đề cập trong Hiến Chương nhân quyền của Liên hiệp quốc từ năm 1948. Nền tảng của hiến chương này dựa trên nhân phẩm và nhân vị của một con người, vì thế khó có thể chấp nhận quan niệm rằng nhân quyền của quốc gia hay chủng tộc này khác với nhân quyền của đất nước hay xã hội kia. Làm gì có chuyện bạn không phải là con người, hay thậm chí xấu hơn, ở một vị thế thấp hơn khi bạn sống trong những vùng địa lý khác nhau. Đúng ra, cần phải xác tín rõ ràng rằng, sự hạn chế quyền lợi chính đáng và cơ bản của người dân là một hình thức độc tài và chuyên quyền. Nó cũng là một sự phỉ báng tàn nhẫn trên một dân tộc khi tước bỏ những quyền căn bản của người dân với chiêu bài “dân trí còn thấp”. Hãy tưởng tượng điều này chẳng khác gì một người bạn đồng môn ném vào mặt bạn một câu nói “vì mày ngu, nên mày không được quyền nói”.
Vì dân chủ là thể chế được xây dựng trên nhân quyền, nên xây dựng một xã hội dân chủ, điều này cũng đồng nghĩa với việc xiển dương và tạo điều kiện tốt nhất cho người dân có thể sống và thực thi những quyền lợi tròn đầy xứng đáng với nhân phẩm của họ.
Hiểu như thế, dân chủ là một quyền lợi, là một tài sản của người dân mà chính quyền, được trao những chức năng đặc biệt, phải tôn trọng và xây dựng pháp điển nhằm bảo đảm quyền của công dân. Nói cách khác, vì dân chủ là quyền lợi của người dân, nó cũng trở thành một một hàn thử biểu tính chính nghĩa hay phi nghĩa của chính quyền: Chính quyền độc tài sẽ tìm mọi cách hạn chế tính dân chủ và quyền công dân dưới mọi hình thức, trong khi đó, các chính thể dân chủ sẽ tìm mọi cách để phát huy tính dân chủ và nhân quyền.
Như vậy, dân chủ là một khái niệm, một tình huống chính trị rất gần gũi và cần thiết. Thậm chí xa hơn, có thể nói dân chủ như là một môi trường công bằng trong xã hội, nơi đó, tình trạng bóc lột sẽ bị khống chế bởi sự kiểm soát thực thụ của người dân.
Liệu bạn có thể tin rằng con cái của bạn sẽ là thiên tài xuất chúng để trở thành đại gia trong một xã hội nhù nhòa bị điều khiển bởi nhóm lợi ích chính trị, kinh tế? Nếu chúng không có khả năng trở thành lãnh đạo thiên tài, điều này cũng có nghĩa là chúng tiếp tục kiếp “công nhân, lao động phổ thông”, và phải cung phụng, chung chi cho nhóm lợi ích độc tài như hiện nay.
Có thể bạn đang mải mê làm việc kiếm tiền để dành dụm cho tương lai con cái của bạn, nhưng liệu những di sản vật chất ấy có làm cho các thế hệ mai sau sống đúng nhân phẩm là một con người ?
Và liệu bạn đó bảo đảm rằng con cái mình sẽ hưởng trọn vẹn những di sản ấy, những di sản mà bạn đã đổ mồi hôi nước mắt để gầy dựng khi mà bỗng nhiên một ngày nó trở thành “quy hoạch, trưng dụng” hay đại loại một từ ngữ nào đó mà nhóm lợi ích dùng để chiếm đoạt. Nhìn cái cách mà chính quyền khai thác và sử dụng tài nguyên thiên nhiên cho đến kiệt quệ, liệu bạn có niềm tin vào di sản trao tay cho con cái chăng?
Tôi muốn di sản dành cho con mình sẽ là tính dân chủ, vì tôi tin rằng, trong đó, con cái mình sẽ hưởng đủ những quyền lợi và phẩm giá của một con người. Và tôi cũng hiểu, dân chủ không thể xin xỏ, nhưng phải đòi lại : đòi những quyền lợi của một công dân và một con người được hưởng.
Thursday, 22 December 2011
" VÌ SAO "
Rõ ràng là nhà cầm quyền Hà Nội đã biết những bức xúc của dân chúng trước vụ việc tàu Trung Quốc tiến vào lãnh hải của Việt Nam và khiêu khích, cắt cáp của các tàu thăm dò dầu khí Việt Nam. Chính sự kiện này là ngòi nổ cho các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà Nội và Sài gòn trong những ngày tháng hè vừa qua. Dù bị chính quyền đàn áp và nhũng nhiễu dưới chiêu bài “vận động ngoại giao” để “giữ sự hòa hiếu trong tương quan ngoại giao” giữa hai nước cộng sản, nhưng điều đó cũng không thể chối cãi một thực tế : tâm lý bài Trung Quốc và cảnh giác với tình trạng bắc thuộc vốn đã có bề dày trong 1000 năm lịch sử của người Việt Nam là một điều rất thực. Chẳng lạ gì mà hàng loạt những thăm viếng ngoại giao cùng với những hứa hẹn của những nhân vật cao cấp trong Bộ Chính Trị Việt Nam chỉ quanh một ý tưởng : “cam kết kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn”.
Cũng khó có thể phủ nhận rằng hệ thống phản gián của Việt Nam không thể không biết những nguồn tin ngoại giao được tiết lộ từ Wikileaks về cuộc họp tại Thành Đô vào thập niên 1990 của “ông Nguyễn Văn Linh Tổng BT Đảng CSVN, ông Đỗ Mười Chủ tịch HĐBT đại diện cho phía Việt nam và ông Giang Trạch Dân Tổng BT và ông Lý Bằng Thủ tướng Chính phủ đại diện cho phía Trung quốc”, trong đó có thỏa thuận hai Đảng dàn xếp để Việt Nam trở thành một Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung Ương Bắc Kinh, Trung Quốc. Thông tin này đã âm ỉ loan truyền trên truyền thông mạng. Dù chưa biết mức độ chính xác của thông tin ấy đến đâu, nhưng nỗi lo lắng về một cuộc bắt tay giữa hai Đảng cộng sản giống như một bong ma đang lửng lờ hiện diện trong sân khấu chính trị Việt Nam, và nó càng rõ ràng hơn cùng với những nhượng bộ mỗi ngày một gia tăng trong các hiệp định song phương giữa chính quyền Việt Nam và Trung quốc. Trong số này có thể nói đến hiệp định phân định Vịnh Bắc Bộ 2000, hiệp định phân định đường biên giới Việt Trung 2009 mà theo đánh giá của các nhà nghiên cứu đáng tin cậy, Việt Nam đã để mất một phần tư vịnh Bắc Bộ và một số địa danh như thác Bản Giốc, ải Nam Quan, bãi Tục Lãm, vùng cửa Ba Lạt, khu vực Hà Tĩnh, một số điểm cao chiến lược mà Trung quốc chiếm giữ từ cuộc chiến 1979.
Việc gia tăng số công nhân người Trung Quốc trong các dự án công nghiệp trọng điểm mà những cuộc đấu thầu có tính cách mập mờ giữa viên chức các Bộ, hay cơ quan hành chính các tỉnh, mà kết quả cuối cùng là việc trúng thầu của các cơ quan công nghiệp Trung Quốc là bàn đạp cho các chiến lược từng bước đưa người Trung Quốc vào Việt nam. Bên cạnh đó, dự án tai tiếng và gây nhiều tranh luận về khai thác Bô-xít ở Tây Nguyên, nóc nhà Đông Dương và là cột sống của Việt Nam, đã được khẳng định như là “chủ trương của Đảng cộng sản và Nhà nước Việt Nam” : một chủ trương để người Trung Quốc nắm giữ vị trí chiến lược quân sự này. Nói về điều này, hẳn người ta chưa quên, cuộc chiến 1975 đã được bắt đầu bằng việc tiến chiếm miền Cao nguyên, làm bàn đạp cho cuộc tấn công Sàigòn.
Mới đây, đầu năm 2011, dân chúng ngạc nhiên khi thấy các ấn phẩm về luật pháp của Việt Nam được tung ra thị trường dưới dạng song ngữ Trung – Việt. Có người đã lo lắng đầy thận trọng khi đặt câu hỏi phải chăng đây là sự chuẩn bị cho một sự vận hành pháp lý bằng Trung ngữ ? Nếu lấy lý do sách song ngữ để dễ dàng cho các giao dịch thương mại, thường người ta vẫn chọn Anh ngữ như một ngôn ngữ giao tiếp quốc tế. Mới đây, hệ thống rút tiền ATM ở Sàigòn đã được cài thêm tiếng Trung Quốc bên cạnh hai ngôn ngữ đã được sử dụng là Việt ngữ và Anh ngữ.
Cụm từ “Hoàng Sa-Trường Sa” đã trở thành nhậy cảm đến độ người dân có thể bị bắt nếu nói đến hai chữ này. Khi tiến hành động thái này, chính quyền Việt Nam muốn người dân quên đi một phần lãnh thổ đang bị chiếm giữ bởi Trung Quốc.
Tất cả những hiện tượng này phản ánh một thực thể rất quan trọng : mối quan hệ với Trung Quốc rất nhậy cảm, và nó ẩn chứa những bí mật đang được trao đổi giữa hai Đảng Cộng Sản láng giềng.
Tuy vậy, con bài cuối cùng cũng đã được lộ ra.
Trước đây đã xuất hiện đâu đó một dạng lá cờ mới của Trung Hoa. Khác với quốc kỳ chính thức gồm 5 ngôi sao vàng trên nền đỏ, trong đó có 4 vì sao chung quanh một sao lớn đại diện cho 5 dân tộc Trung quốc (Đại Hán, và 4 tộc Hồi, Mông, Tạng, Mãn), lá cờ mới có 5 sao con quay quanh sao lớn được đánh giá như tiến trình đưa tộc Việt vào đại gia đình Đại Hán.
Trong một bản tin thời sự của VTV ngày 14/10/2011, đã xuất hiện cờ 6 sao. Khi bị phát hiện, VTV lén lút rút video clip này xuống.
Khi đón Tập Cận Bình mới đây, giới chức Cộng sản Việt Nam chính thức cho các thiếu nhi cầm cờ mới của Trung Quốc gồm 6 sao trong đội chào mừng đón tiếp.
Như vậy,
· Biết dân chúng rất bức xúc với chuyện bắc thuộc mới,
· Biết chuyện chính trị gắn với Trung Quốc đang là vấn đề nhậy cảm và quan tâm của dư luận, cũng như những người yêu nước Việt nam, trong đó phải kể đến những đảng viên trung kiên và có tình dân tộc,
· Biết những đồn đoán về chuyện thông đồng với Trung Quốc chấp nhận làm chư hầu,
· Biết nghi vấn về tính chính trực và chính nghĩa của những hành vi đàn áp những người chống gây hấn của Trung Quốc đang rất lớn trong dân,
· Nhưng chính quyền Cộng sản Việt Nam vẫn thách thức lương tâm và tình cảm yêu nước của người dân Việt, khi cố tình đưa lá cờ đầy khiêu khích bằng việc thêm một vì sao vào.
Thêm một “sao” vào lá cờ Trung Cộng, và để lại triệu triệu câu hỏi “vì sao” nơi con tim của 90 triệu dân Việt.
Wednesday, 21 December 2011
CÁI GÌ ĐÂY ? QUÁ SHOCK : không phải là tai nạn như ở VTV ngày 31/10/2011 : Các em thiếu nhi Việt Nam cầm cờ Trung Quốc đón Tập Cận Bình, lá cờ có 5 ngôi sao chung quanh? Phải chăng giới cầm quyền VN đã chính thức gia nhập vào gia đình Đại Hán? http://www.bbc.co.uk/vietnamese/pictures/2011/12/111221_xi_jinping_viet_gallery.shtml Trước đó, trong trang mạng Báo Mới của Việt Nam, quốc kỳ Trung Quốc chỉ có 4 ngôi sao chung quanh : http://www.baomoi.com/Home/GiaiTri/vnexpress.net/Trung-Quoc-do-ruc-dip-quoc-khanh/7086471.epi
Thursday, 15 December 2011
"PHẢN ĐỘNG" NGUYỄN ÁI QUỐC VIẾT "BẢN ÁN CHẾ ĐỘ..."
Đọc trên trang bách khoa toàn thư mở Wikipedia, thấy tác phẩm "Bản án chế độ thực dân Pháp" một tác phẩm chính luận của Nguyễn Ái Quốc (Hồ Chí Minh) bằng pháp ngữ, ấn bản năm 1925-1926 trên tờ báo của Quốc tế cộng sản có tên là Imprékor. Tác phẩm gồm 12 chương và phần phụ lục xoay quanh nội dung tố cáo tội ác khốc liệt của thực dân Pháp trên các vùng thuộc địa trong đó có Việt Nam.
Dĩ nhiên là những tố cáo này phơi bày những thủ đoạn tàn khốc của chủ nghĩa thực dân vào đầu thế kỷ XX. Tuy nhiên, tính thời sự của tác phẩm không hề dừng lại ở một quá khứ tởm lợm của lịch sử nhân loại đã qua, nhưng nó có hình hài trong thế kỷ XXI này tại một quốc gia cộng sản vốn tự phong là "dân chủ gấp vạn lần dân chủ tư sản".
Quý vị đừng vội đánh giá nhận định của HMT là cực đoan. HMT xin trích dịch một chương trong tác phẩm này nguyên văn trích dẫn bằng font chữ màu xanh, với những so sánh với font chữ màu đỏ, cùng những trích dẫn báo chí truyền thông (màu vàng). Quý Vị hãy đọc, và câu trả lời xin dành cho chính Quý Vị :
Nguyễn Ái Quốc
Bản án chế độ thực dân Pháp
CHƯƠNG IX
CHÍNH SÁCH NGU DÂN
Để có thể đánh lừa dư luận bên Pháp và bóc lột dân bản xứ một cách êm thấm, bọn cá mập của nền văn minh không những đầu độc nhân dân An Nam bằng rượu và thuốc phiện, mà còn thi hành một chính sách ngu dân triệt để.
Cho nên, theo sắc lệnh năm 1898, báo chí bản xứ phải chịu kiểm duyệt trước khi in.
Sắc lệnh đó viết: "Việc lưu hành báo chí bất cứ bằng thứ tiếng gì, đều có thể bị cấm do nghị định của quan toàn quyền. (ở Việt Nam, không có báo chí tư nhân: điều này được ông Đỗ Quý Doãn, thứ trưởng bộ 4T xác nhận)
"Báo tiếng Việt không được xuất bản, nếu không được phép của quan toàn quyền. Giấy phép chỉ cấp với điều kiện là các bài báo phải được quan thống đốc duyệt trước. Giấy phép ấy có thể rút lúc nào cũng được. (Giống như bài báo đăng lên rồi rút xuống, điều này xin phép không có trích dẫn vì nếu trích dẫn hết thì không đủ trang báo để chứa vì quá nhiều)
"Mọi cuộc trưng bày hoặc phổ biến những bài hát, biếm hoạ hoặc tranh ảnh làm thương tổn đến sự tôn kính đối với các nhà cầm quyền đều bị trừng trị". (Bố đứa nào đám đụng đến Bác, đến Đảng, đến Trung Quốc quan thầy. Dân chưa quên chuyện Blogger Cô Gái Đồ Long bị bắt khi đụng đến tướng công an Toàn.)
Đấy, bạn thấy bà kiểm duyệt ở thuộc địa cầm kéo khéo đến mức nào!
Với biện pháp đó, chính quyền Đông Dương có thể ỉm được tất cả mọi vụ nhơ nhớp và tha hồ mà lạm quyền. (Giống giờ quá)
Trong một cuộc bầu cử hội đồng thành phố Sài Gòn, viên thống đốc cấm ba ông chủ nhiệm báo tiếng Việt không được đăng lên báo của họ bản sắc lệnh quy định thể lệ bầu cử hội đồng thành phố ở Nam Kỳ. Họ là ứng cử viên, thế mà báo của họ bị cấm tuyệt không được đăng một cái gì dính dáng, dù xa hay gần, đến chương trình của họ! Vì người An Nam không có quyền hội họp quá số 20 người, nên ứng cử viên phải gặp 3.000 cử tri lần lượt từng người một. (Hồi xưa không cho hội họp quá 20 người, giờ nghị định cấm tụ tập trên 5 người, trên số này phải xin phép, mà xin chưa chắc được cho). Cũng trong lúc ấy, ông thống đốc còn thông tri cho các tờ báo tiếng Việt khác biết là sở kiểm duyệt sẽ thẳng tay cắt những bài báo, cột báo, đầu đề hoặc bất cứ một lời bóng gió nào nói đến các cuộc bầu cử thuộc địa hoặc thành phố. Một tờ báo tiếng Việt dịch đăng đạo luật nói về việc trừng trị những hành động hối lộ trong bầu cử, bài ấy đã bị cắt. Trong lúc đó thì quan thống đốc trắng trợn cho đòi những người đứng đầu các tập đoàn cử tri đến văn phòng và truyền cho họ phải bỏ phiếu và cổ động bỏ phiếu cho danh sách được ngài có cảm tình nhất (Giống cái thông báo về "quán triệt trúng cử" của trường đại học Vinh)
.....
Nhân dân Đông Dương khẩn khoản đòi mở trường học vì trường học thiếu một cách nghiêm trọng. Mỗi năm, vào kỳ khai giảng, nhiều phụ huynh phải đi gõ cửa, chạy chọt mọi nơi thần thế, có khi chịu trả gấp đôi tiền nội trú, nhưng vẫn không tìm được chỗ cho con học. Và hàng ngàn trẻ em đành chịu ngu dốt vì nạn thiếu trường. (Mỗi năm lo chạy trường toát mồ hôi… Không cho các tôn giáo tham gia vào việc giáo dục, trừ một vài trường mẫu giáo, số trẻ em bỏ học vì nghèo đói tăng nhanh, báo Dân Trí, cả nước có 86.000 em bỏ học)
Tôi còn nhớ một người anh em họ tôi muốn được vào một trong những "thiên đàng trường học" kia, đã phải chạy chọt đủ kiểu, gửi hết đơn này đến đơn khác cho quan khâm sứ, cho quan công sứ, cho quan đốc trường quốc học và quan đốc trường tiểu học. Tất nhiên, chẳng ai thèm trả lời anh. Một hôm, anh đánh bạo mang đơn đến xin quan đốc, một người Pháp, phụ trách cái trường mà tôi đã được đặc ân vào học trước đó ít lâu.
"Quan đốc" thấy anh cả gan như thế, nổi khùng quát tháo: "Ai cho phép mày đến đây?" rồi xé vụn lá đơn trước những cặp mắt ngơ ngác của cả lớp học.
Người ta bảo ngân sách không cho phép chính phủ mở trường mới. Không hẳn thế đâu. Trong số 12 triệu đồng của ngân sách Nam Kỳ, thì l0 triệu đã tìm đường chui sâu vào túi các ngài viên chức rồi. (nạn tham nhũng hiện giờ ở Việt nam còn ghê gớm hơn, trở thành quốc nạn, thậm chí đến cả dân nghèo đói, tiền cứu trợ còn bị ăn chặn, xà xẻo...)
Ngoài ra, chính phủ thuộc địa lại tìm đủ mọi cách để ngăn cản không cho thanh niên An Nam sang du học bên Pháp, vì sợ nhiễm phải chủ nghĩa cộng sản. Điều 500 (bis) trong nghị định ngày 20 tháng 6 năm 1921 về học chính ở Đông Dương quy định:
"Người bản xứ nào, vô luận là dân thuộc địa Pháp hoặc dân do Pháp bảo hộ muốn sang chính quốc du học đều phải được quan toàn quyền cho phép. Quan toàn quyền sẽ quyết định, sau khi hỏi ý kiến quan thủ hiến kỳ và quan giám đốc nha học chính.
"Trước khi lên đường, người đó phải đến nha học chính xin một quyển học bạ có dán ảnh và ghi rõ căn cước lý lịch của mình, địa chỉ cha mẹ, những trường đã học, những học bổng hoặc trợ cấp đã hưởng, những bằng cấp đã có, và địa chỉ của người bảo lãnh tại Pháp. Học bạ ấy phải được quan toàn quyền chứng thực.
"Hồ sơ của người bản xứ theo học bên Pháp phải lưu trữ tại nha học chính". (Cái này không khác gì bên Công An làm hết.)
"Làm cho dân ngu để dễ trị", đó là chính sách mà các nhà cầm quyền ở các thuộc địa của chúng ta ưa dùng nhất.
Báo L' Humanité đã thuật lại việc kiểm duyệt thư tín vẫn còn tiến hành nghiêm ngặt như thế nào ở Mađagátxca khi cuộc chiến tranh vì công lý đã kết thúc bốn năm rồi.
Đông Dương cũng vậy, chẳng có gì đáng phân bì với Mađagátxca cả.
Chúng tôi đã nêu lên trường hợp tờ báo Le Paria.
Như là tình cờ xui nên, việc lạm quyền ấy xảy ra đúng lúc ông thống đốc gian lận Bôđoanh đến Sài Gòn, cùng với người phụ tá xuất sắc của ông là con rể ông Anbe Xarô đồng thời là trùm mật thám.
Mặt khác, nhà cầm quyền vẫn tiếp tục chặn lại và lục soát thư tín của tư nhân. (các blogger bị hacker, bị lấy cắp mật khẩu bởi Sinh Tử Lệnh, tướng CA Vũ Hải Triều khoe đánh sập mấy trăm trang mạng…)
Trong khi người ta tàn sát người bản xứ, cướp đoạt tài sản của họ một cách ngang nhiên, không hề bị trừng trị, thì ngay đến cả cái quyền sơ đẳng là viết thư cho nhau họ cũng không được hưởng! Sự vi phạm quyền tự do cá nhân ấy lại ghi thêm một thành tích cho cái chế độ lạm quyền, cái chế độ mật thám bỉ ổi đương hoành hành ở các thuộc địa.
*
* *
Chính phủ Đông Dương tổ chức phá hoại tờ báo Le Paria; Chính phủ Tây Phi thuộc Pháp cấm nhập các báo của người da đen châu Mỹ; Chính phủ Tuynidi trục xuất chủ nhiệm tờ L'Avenir social, ông Liôtây đuổi chủ nhiệm tờ La Guêpe Marocaine ra khỏi Marốc. (Người ta chỉ cho nhà báo một giờ để thu xếp hành lý).
*
* *
Giữa lúc khai mạc hội chợ Hà Nội, và trong khi ông Bôđoanh, quyền toàn quyền Đông Dương, đang đi thăm các gian hàng, thì bọn cảnh binh xông vào một gian nọ tịch thu các tập tranh biếm hoạ do báo L’Argus Indochinois trưng bày, vì tờ báo này có những lối phê bình và châm biếm không hợp khẩu vị của những nhà đương quyền. (Giờ thì chỉ cầm biểu ngữ "Hoàng Sa-TRường Sa của VN" còn bị bắt, huống gì nói tranh…)
Ông Clêmăngti, chủ nhiệm tờ báo, đã bị bắt và tống giam
Monday, 12 December 2011
EM VÀ TÔI!
Trong giấc ngủ, tôi mơ thấy một khu phố yên bình, mọi người sống hiền hòa ; sáng đọc báo, thấy đưa tin những vụ xung đột chém giết, lý do chỉ là không hài lòng một ánh mắt nhìn...Tôi vẽ lên khung hình những trẻ em vui đùa hồn nhiên, những ánh mắt trong veo như thiên thần; bạn tôi quẹt lên bức tranh ấy bằng những vệt khói mờ, rồi phủ lên bằng những đứa trẻ đang lang thang kiếm sống ngoài phố...
Tôi nói với em trong lớp học về một xã hội công bằng và lương thiện ; mai em vào lớp ánh mắt đầy ngờ vực, trong mắt ẩn chứa những dấu hỏi rất lạ lùng : cái khoảng cách giàu nghèo ngoài xã hội kia làm lu mờ những chuẩn mực về liêm khiết.
Tôi hát với các em bài ca về những tấm lòng yêu nước ; sáng hôm sau, thanh âm vọng lại là những tiếng não nề, ẩn chứa những giọt nước mắt nghẹn ngào của bạn tôi khi thét lên những tiếng Hoàng Sa - Trường Sa trong vòng vây của những người vô cảm.
Tôi quét lá thành một con đường mòn đơn giản, và bảo rằng em hãy tự tin bước vào đời ; em lắc đầu, vì giữa những mù khơi, chẳng thấy có lối nào gọi tên là lý tưởng!
Tôi nói với em về giá trị vĩnh cửu của tình yêu thương; em nghe thích thú rồi ngày mai quên mất; Tôi thất vọng, nhưng có điều tôi không hề biết; những bài học trong sách giáo khoa là đấu tranh giai cấp, hận thù...
Tôi vẫn sẽ nói;
em vẫn sẽ đi trong một cuộc đời có quá nhiều những phản chứng...
Vì tôi tin, một ngày, mọi người sẽ cùng nói một tiếng nói chung, và em, em sẽ là người nói mạnh mẽ nhất.
Vì em chính là số mệnh, em chính là tương lai.
Sunday, 11 December 2011
CHẾT VÌ MUỐN SẠCH !
Bài viết này được trích đăng ở trang Tin tức hàng ngày. Đây là số phận của những người nhiệt huyết muốn làm trong sạch bộ máy nhà nước. Vậy là ngoài danh sách quá dài của Cù Huy Hà Vũ, Phạm Minh Hoàng .v.v., có thểm Hoàng Khương. Liệu người ta có dám chống lại những vụ tham nhũng như quyết tâm của chính phủ khi mà số phận họ không có một con đường khác?!
-
Tuần qua, bản tin nhỏ trên Tuổi Trẻ đã làm rúng động nhiều đồng nghiệp trong cả nước; nhưng thật ra – nếu ai biết về Hoàng Khương có lẽ không cần phải giật mình. Nhiều bạn bè, lúc trà dư tửu hậu hay nửa đùa nửa thật rằng: “Ra đường bị CSGT thổi, chỉ cần nói bạn của Hoàng Khương là mấy ổng thả đi à!”.
Để khách quan, xin trích dẫn lời của một nhà báo về v/v Hoàng Khương: “Chúng tôi là đồng nghiệp với nhau nên biết rất rõ chuyện này. Đúng như anh em đã cảnh báo, Hoàng Khương trước sau gì cũng sẽ bị chơi lại. Bạn đọc Tuổi Trẻ trong cả nước đều biết Hoàng Khương là một phóng viên bản lĩnh; các bài báo của anh đã thể hiện sự dũng cảm của người cầm bút, không nao núng và khoan nhượng trước bạo quyền, nhũng nhiễu.
.
Chính nhờ những phóng viên như Hoàng Khương mà Tuổi Trẻ đã tạo được niềm tin nơi độc giả trong thời gian gần đây khi đang có manh nha chạy theo xu hướng lá cải hóa. Theo thống kê của chúng tôi, những bài viết của Hoàng Khương từ trước tới nay đã làm bay chức khoảng 50 cán bộ công an. Ngành CA luôn có động thái biểu dương, khen ngợi Hoàng Khương cho những phóng sự – điều tra của anh; nhưng bằng mặt liệu có bằng lòng? Qua vụ việc Hoàng Khương, dám chắc sẽ không còn một nhà báo nào dám đụng đến công an …”
.
13g30 ngày 24-7,thiếu tá CSGT đi xe tuần tra 38A3456 đang chặn xe “làm luật” tại Kỳ Phương, Kỳ Anh, Hà Tĩnh – Ảnh: H.K.
Thực chất của việc này là gì?
Trong khi tác nghiệp điều tra vụ “Công an Bình thạnh nhận hối lộ”:
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/444972/Xu-ly-tai-nan-giao-thong—Ky-1-Co-y-lam-sai-quy-trinh.html
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/445115/Dong-tien-xoa-sach-ho-so.html
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/445946/Canh-sat-giao-thong-giai-cuu-xe-dua-trai-phep.html
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/465783/Khoi-to-nguyen-canh-sat-giao-thong-nhan-hoi-lo.html
… Hoàng Khương đã thông qua một tay cò đưa tiền hối lộ cho CSGT để lấy bằng chứng xác thực/ chụp hình ảnh, do đó anh chính là người có mặt tại hiện trường; và hình ảnh này đã được đăng tải trên trang nhất báo Tuổi Trẻ khi xuất bản bài viết.
Ngày 18-11, Cơ quan cảnh sát điều tra CA TP.HCM đã tống đạt quyết định khởi tố vụ án và thực hiện lệnh bắt tạm giam Huỳnh Minh Đức – nguyên cán bộ CSGT thuộc Công an Q.Bình Thạnh – về hành vi nhận hối lộ.
Và, Hoàng Khương sau bản tin thông báo một cách lạnh lùng của Tuổi Trẻ sẽ là chuyện gì khi vụ này trở thành án điểm…!!!???
P/s: những điều tra ồn ào gần đây của Hoàng Khương:
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/454423/Nhuc-nhoi-nan-mai-lo-Ghe-hon-cuop-can.html
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/454663/Nhuc-nhoi-nan-mai-lo–%20Tra-gia-“chung-chi”.html
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/454679/Mai-lo-trang-tron-day-dac-tren-duong.html
http://tuoitre.vn/Ban-doc/455177/3000-y-kien-ban-docngay.html
+ Đọc thêm về những phóng sự điều tra của Hoàng Khương:
http://hoangkhuong.com/
Saturday, 10 December 2011
BẮT NGƯỜI BIỂU TÌNH YÊU NƯỚC, CHÍNH QUYỀN ĐƯỢC VÀ MẤT GÌ ?
Cuối cùng thì những lời đồn đoán về tình trạng hiện tại của chị Bùi Hằng cũng đã có câu trả lời chính thức từ phía nhà cầm quyền Hà Nội, nhưng sự thật này lại gây sốc không kém những cuộc bắt bớ hết sức vô lý đã xảy ra : tập trung cưỡng bức vào trại giam không cần thông qua một tòa án. Nó làm người ta nhớ đến những kiểu tập trung cải tạo sau khi quân đội cộng sản chiếm đóng Sài gòn vào năm 1975, nó cũng gợi lại hình ảnh của những cuộc bắt bớ dưới thời Sô Viết của nước Nga cộng sản, và bóng ma trong những thể chế độc tài ở vùng Châu Mỹ Latinh với những vụ mất tích đầy bí ẩn những thập niên 1970 đã trở lại. Nhưng điều làm người ta bàng hoàng nhất là tình trạng tồi tệ này đang xảy ra ở một đất nước “dân chủ vạn lần dân chủ tư sản”, nơi mà các lãnh đạo hót không ngừng nghỉ một bài ca có tên gọi là xây dựng nhà nước pháp quyền.
Chuỗi hành động này xảy ra trong thời điểm khi mà sự truyền tin nhanh đến chóng mặt có thể chuyển tải trong nháy mắt đến toàn thế giới những chuyện xảy ra ở nửa bán cầu . Đàng khác, vấn đề nhân quyền, dân chủ là những đề tài rất thời sự, luôn được đề cập như những tiêu chuẩn của một xã hội văn minh và như những điều kiện cho sự cộng tác hay đánh giá vị trí của các quốc gia trong trường quốc tế, thì những vi phạm nghiêm trọng của chính quyền Việt Nam như một thách thức ngạo ngược của bạo quyền trước lương tâm nhân loại và thời đại.
Nói như nhà khoa học Ngô Bảo Châu, muốn làm xấu mặt chính quyền Việt Nam thì không cần phải làm gì hơn. Điều này cũng có nghĩa là nhà cầm quyền Việt Nam đang tự rạch lên mặt của mình để xuất hiện với bạn bè thế giới bằng bộ mặt của một tên côn đồ hằn vết sẹo. Tất cả tin tức về những cuộc bắt bớ vi hiến và bất hợp pháp đều xuất hiện trên những mạng truyền thong quốc tế. Điều này sẽ để lại điều gì nếu không ngoài sự nghi ngờ về những cam kết cải tạo nhân quyền, về khả năng cộng tác của chính quyền Việt Nam trước những bạn bè quốc tế. Không lạ gì mà quốc tế luôn nhìn Việt Nam dưới con mắt dè dặt và sự nghi ngờ vào thiện chí của chính quyền Việt Nam này không dễ gì xóa bỏ một sớm một chiều trong suy nghĩ của họ.
Trở lại trường hợp của chị Bùi Hằng, dù trong thư thông báo cho gia đình không nói đến lý bị cưỡng bức cải tạo là gì, nhưng mọi người đều biết là do sự tham gia tích cực của chị trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc và bày tỏ sự đồng tình cuộc biểu tình ủng hộ luật biểu tình. Điều này nói lên nỗi sợ hãi thực sự của chính quyền vào những cuộc tụ họp của nhân dân, và mặt khác, nói lên sự tráo trở của chính quyền cộng sản. Không ai có thể ngây thơ tin vào những gì giới cầm quyền cộng sản nói, với những phản ứng của họ. Điều này cũng gói ghém một thông điệp : sẽ không bao giờ có chuyện đối thoại hay lắng nghe tiếng nói của người dân đối với chính quyền Việt Nam. Thiết nghĩ không có bằng chứng hùng hồn nào để chứng minh sự độc tài cai trị của Đảng cộng sản bằng việc bắt giữ những người yêu nước.
Việc bắt giữ người không cần phải xét xử và đặc biệt đối xử với những người bày tỏ ôn hòa tình yêu nước, yêu chuộng công lý và sự thật đã lộ rõ dã tâm của nhà cầm quyền. Họ quyết tâm bảo vệ sự độc tài cai trị và nhất nhất thực hiện quyết tâm này bất chấp mọi thủ đoạn. Điều mà Đảng cộng sản Việt Nam muốn đó là mãi mãi cai trị người dân, dù cho tương lai và vận hội của dân tộc có như thế nào, điều ấy không quan trọng bằng sự vững vàng cai trị của Đảng cộng sản. Những câu khẩu hiệu “vì nhân dân”, “chính quyền nhân dân” chỉ là những khẩu hiệu dối lừa không hơn không kém.
Nhất thời, sự đàn áp mạnh bạo, bất chấp luật lệ của nhà cầm quyền Việt Nam có thể làm nao núng những khát vọng dân chủ đang được nhen nhóm trong nhân dân. Tuy nhiên, nó cũng có thể làm cho những người thiện chí có thêm sự khôn ngoan khi đối phó với chính quyền. Nó cũng là dịp để những người thao thức với vận mệnh dân tộc gắn kết thêm với nhau trong cách thức mới kín đáo hơn, chuẩn bị nhiều hơn cho những bước tiếp theo. Nhưng điều mà chính quyền cộng sản không bao giờ ngờ tới, và nó cũng chính là sự công phá mạnh mẽ nhất, đó là niềm tin vào tính chính thống của họ đã lung lay ngay tận trong những kết cấu Đảng viên của Đảng. Những vết nứt không thể hàn gắn khi chính những đảng viên tâm huyết nhận ra họ đang trở thành con rối trong màn kịch dã tâm của những kẻ mị dân. Không ai có thể bảo đảm sự vũng bền của một tòa nhà đã mục ruỗng từ bên trong. Điều này đã được kiểm chứng trong lịch sử khi khối cộng sản Đông Âu tan vỡ. Không ai có thể vung tay che lấy mặt trời.