Thursday, 10 February 2011

THƯ GỞI EM GÁI

Sài gòn, ngày …. Tháng … năm 2010.

Em gái quý mến,

Edmonton vào đông rồi phải không em? Anh chưa bao giờ có cơ hội cảm nghiệm cái lạnh cắt da ở đây, nghe tả mùa đông - nhiệt độ xuống thấp từ -30 đến -40, tuyết phủ trắng và những con sông vốn hiền hòa giờ chỉ là những khối băng -  chỉ tưởng tượng mà thấy lạnh người.

Cái lạnh làm cho người ta co rúm lại.  Giữa cái bạt ngàn của đất trời, con người vốn đã nhỏ thì hình như càng nhỏ nhoi hơn. Và khi co người lại trước cái lạnh, người ta phải trở về với chính mình, đôi lúc, cũng là đối diện với chính nỗi lòng mình. Trong hoàn cảnh như thế, nếu người ta sống trong một sự cô đơn, lẻ loi “không gia đình” giữa cái lạnh đến buốt da buốt thịt này, thì cuộc sống có lẽ sẽ  bi đát lắm.

Anh đã nghe đâu đó những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt xinh của những cô sinh viên xa nhà, hay những người đơn thân độc hành trên đường đời khi nghe bài hát “đêm đông”, của Nguyễn Văn Thương : có ai thấu tình cô lữ đêm đông không nhà.

Ngôn từ “đêm đông không nhà”, hình như không chỉ muốn nói đến một thực tế là không có một chốn tá túc, nhưng đúng hơn, đó là cảm giác cô độc, không gia đình. Cái cảm giác này có thể đến với bất kỳ ai, ngay cả lúc họ đang trú ngụ trong những ngôi biệt thự sang trọng nhất. Mà cũng phải thôi, từ bé, người ta đã sinh ra trong một gia đình. Vì thế không quá là cường điệu khi so sáng gia đình như một vòng nôi đưa chúng ta vào đời, như một tổ ấm để chúng ta sống và lớn lên. Luật trừ của qui trình này : số trẻ em bị bỏ rơi, bị bứt ra khỏi tổ ấm gia đình từ thuổ mới sinh chỉ là một con số quá nhỏ.

Nói như vậy, để mình phải luôn khẳng định rằng : mối liên hệ gia đình giữ một vị trí không hề nhỏ trong cuộc sống của chúng ta, một mối liên hệ lớn lao có sức bao trùm lên cả sự mênh mông của khoảng cách không gian và thời gian. Bằng chứng là ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt, thậm chí cay nghiệt của cuộc đời, người ta vẫn có thể thấy ấm long, thấy được an ủi và động viên bởi những tình cảm yêu thương của cha mẹ, anh chị em ; vợ chồng hay con cái. Chính tình thương và sự liên hệ này như đôi cánh nâng rước chúng ta qua những khó khăn. Nó có sức vực dậy những quỵ ngã tuyệt vọng nhất. Và như thế, khoảng cách không gian và thời gian xem ra không bao giờ tỉ lệ nghịch với mối liên hệ gia đình. Có những khung trời rất xa, nhưng tình yêu gia đình thì rất gần, ngay trong trái tim của mỗi người.

Khi người ta bước ra khỏi gia đình để gầy dựng một gia đình mới, điều ấy không có nghĩa là cắt đứt một mối dây gia đình, nhưng là mở rộng mối quan hệ này thêm rộng, thêm lớn. Cái gia đình với cha mẹ, anh chị em, giờ đây lại nhân rộng với ông bà nội ngoại của hai vợ chồng. Họ trở nên thành viên của một gia đình lớn hơn, sự quan tâm và tình thương yêu được san sẻ và trao gởi nhiều hơn. Sự hiện diện của họ không còn thường xuyên trong gia đình như trước kia, vì chính họ đang xây dựng thêm mối liên hệ cho một gia đình mới, nhưng điều đó hoàn toàn không có nghĩa là mối dây liên hệ gia đình bị cắt đứt, đoạn tuyệt.

Cuộc đời nào cũng có những khó khăn, và hoàn cảnh của từng người, từng gia đình không phải lúc nào cũng là một bầu trời xán lạn, ngập tràn ánh nắng. Cũng sẽ có lúc từng dải mây xám kéo về, cũng có những giông gió và cuồng phong, nhưng nếu tình yêu thương và cảm thông vẫn như là mối dây ràng giữ gia đình, thì chắc chắn, mối liên hệ này sẽ vẫn mãi bền chặt, và thậm chí bền chặt hơn rất nhiều, vì mọi người đã cùng chung chia những hoạn nạn. Chính trong và qua những khó khăn, người ta mới có thể thẩm định mức độ cao sâu của tình cảm gia đình nơi trái tim mình. Những lời nói yêu thương có cánh, dù rất cần, nhưng không đủ để chứng minh cách tròn đầy tình cảm gia đình của mỗi người.

Quý giá và cần thiết như thế, nên tình cảm gia đình cần phải được trân quý và vun đắp từng ngày. Bởi như một viên ngọc pha lê, nó cũng có thể bị trầy xước, thậm chí vỡ vụn vì sự chểnh mảng hay hời hợt của con người. Đôi khi, sự đổ vỡ đến choáng váng, thậm chí rất nghiệt ngã, bởi lẽ, lương thực của tình cảm gia đình là yêu thương, cảm thông và tha thứ, chứ không bao giờ là oán hờn và thù hận.

Này em,

Khi mùa đông đến, những hàng cây bên đường rụng lá, cả đấy trời sẽ như phủ một màn trắng của bất động, của giá rét. Nhưng khi mùa xuân trở lại, khi những tia nắng rực rỡ của mặt trời sẽ đem về sự ấm áp, lúc ấy, đất trời sẽ thay một chiếc áo mới : chiếc áo của sức sống, của tình yêu. Hãy luôn tin vào quy luật đổi thay ấy để cảm nghiệm những cung bậc, những thăng giáng của cuộc sống, và nhất là để nuôi dưỡng những tình yêu trong trái tim mình. Không bao giờ có dấu chấm hết đứt đoạn bởi những  vấp ngã vì sự yếu đuối của mỗi người.

Gởi đến em những tình cảm quý yêu nhất của gia đình. Vẫn muốn cùng khe khẽ hát với em  bài hát “Ba ngọn nến lung linh” của tác giả Ngọc Lễ, bài hát với giai điệu mộc mạc và ca từ rất dung dị , trinh khiết như tình yêu gia đình :

Ba là cây nến hồng, mẹ là cây nến xanh, con là cây nến vàng, ba ngọn nến lung linh, ấm áp một gia đình”. Mong là tình yêu gia đình sẽ vẫn như ngọn lửa hồng, dù có những lúc leo loét vì giông gió, vẫn cháy và đủ nóng để sưởi ấm em trong những ngày đông giá nơi vùng đất lạnh quê người.

Friday, 15 October 2010

CHÍNH QUYỀN NHÂN DÂN ?

Mấy ngày nay, cư dân mạng xôn xao bàn tán về việc giải cứu những thợ mỏ của Chile. Rõ ràng là qua những phương tiện truyền thông, người ta thấy được mức độ quan tâm của chính quyền Chile đối với người dân của mình : đích thân tổng thống Chile đến tại hiện trường để quan sát việc cứu trợ và chào đón từng người dân trở về sau hơn 2 tháng dưới lòng đất. Ngoài mối tương quan nhân bản giữa người với người, họ còn thấy nơi đây mối quan tâm thật sự của chính quyền đối với nhân dân. Thái độ ấy là bằng chứng thuyết phục nhất : chính quyền nhân dân và phục vụ nhân dân.

Cũng với biểu ngữ ấy, cái slogan thật kêu : Chính quyền nhân dân, nhưng thực tế gặp phải  là thái độ thờ ơ của chính quyền Việt Nam trước thiên tai lũ lụt ở miền trung, trước sự mất tích đầy lo ngại của những ngư dân sau khi bị Trung Quốc bắt giữ khi đánh cá trong vùng hải phận Việt Nam. Hình như mối bận tâm của lễ hội "Thăng Long ngàn năm" đã lấn lướt tất cả những sự việc khác. Ngay cả việc chỉ tập trung dàn pháo hoa ở Mỹ Đình, được khoác cho tấm áo là để chia sẻ với đồng bào đang khốn khổ vùng bão lụt, nhưng người ta nghi ngại tính trung thực của điều này. Giới thạo tin cho hay, sự kiện cháy nổ những conteneur pháo hoa khiến lượng pháo không đủ, phải huy động tức thời từ những địa điểm khác.

Nếu làm cuộc khảo sát, không biết bao nhiêu phần trăm người dân Việt Nam đưa ra một kết luận về chính quyền cộng sản ở Việt Nam là chính quyền nhân dân. Cái khẩu hiệu "Dân biết, dân bàn" chỉ còn là một lý thuyết trừu tượng. Cứ nhìn vào những sự kiện đã qua, từ thất bại của những tập đoàn kinh tế, từ chính sách đầu tư và khai thác khoáng sản, đã bao nhiêu tiếng nói của người dân, nhưng kết quả thế nào thì ai cũng đã biết. Nói đúng hơn, người dân không còn có tiếng nói phản hồi trong chính sách của chính quyền, và rõ ràng, chính quyền này không phải là của nhân dân. Hiến pháp đã khẳng định : Đảng cộng sản là giai cấp lãnh đạo. Điều ấy có nghĩa là chính quyền này là của Đảng, làm gì có chuyện nhân dân dính bén vào quyền thống trị này.

Người ta vẫn chưa quên trước đó, khi đối diện với những thiên tai lũ lụt, câu trả lời của chính quyền chỉ gói gọn ở chỗ "Thiên tai không thể dự báo" hoặc như ngài tổng bí thư thành ủy Hà Nội "Dân bây giờ ỉ lại lắm". Người ta vẫn chờ câu trả lời về những cái chết oan ức của những công nhân vụ sập cầu Cần Thơ, vụ sụp cống v.v.v và rất nhiều : những cái chết, có nguyên nhân nhưng không có nơi nào nhận trách nhiệm. Cũng đúng, chính quyền này không phải là chính quyền của nhân dân, và vì thế, họ không chịu trách nhiệm về những tai nạn, những đau thương của nhân dân.

Chợt nhớ lại chiến dịch bôi nhọ Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ở Hà Nội cách đây 2 năm, khi chính quyền cắt bỏ những phát biểu của ngài mà chỉ trích ra một câu nói : "cảm thấy nhục khi cầm hộ chiếu Việt Nam ra nước ngoài". Thực sự khi so sánh những gì đang xảy ra, có ai dám nói mình cảm thấy hạnh phúc và tự hào khi là công dân Việt Nam, nếu so sánh thái độ của chính quyền Chile trước tai nạn của người dân, và thái độ bàng quan, vô cảm và vô trách nhiệm của chính quyền Việt Nam.

 

 

 

Thursday, 14 October 2010

Lúc 0 giờ!

1. Lâu rồi không viết blog.

Câu này ít là đã từng nói nhiều lần. Có quá nhiều thay đổi trong suy tưởng, trong công việc và thậm chí cả trong những kế hoạch của cuộc sống, tất cả dồn mình đến một trạng thái trơ.

Khi đã trơ rồi, thì những xúc cảm cũng theo đó trở nên cằn cỗi. Ngồi đây lúc 0 giờ, giữa cái cũ của ngày đã qua, và thời khắc mới mẻ của ngày đang tới, tự nhiên cảm thấy muốn thay đổi : Thời gian cũng có thể thay đổi, ngày và đêm thay đổi, mình cũng có thể thay đổi chứ không phải là không. Vậy thì làm lại : viết blog.

2. Ngày mới bắt đầu nhảy đi từ con số 00 : 00 . Một dãy số "không" lại là bắt đầu cho một ngày mới. Có những bắt đầu chỉ từ con số 0??? Hình như cái triết lý chủ đạo của Lão Tử vẫn bằng những cái "không" " vi vô vi nhi vô bất vi"!

Cuối ngày ngồi lại và ngẫm nghĩ cái được mất, cái hay dở trong cách sống, cách nghĩ, cách ứng xử của mình trong một ngày, thì ra, có những lúc mình đang cố gắng chứng minh sự hiện hữu bằng công việc, bằng chính cái tôi theo kiểu "cogito, ergo sum" mà Descartes vẫn nói tới. Hiện hữu và hư vô vẫn là một cuộc rượt đuổi không ngưng nghĩ trong cuộc đời này. Ra thế mới thấy, sự giằng co của chính mình vẫn còn mù mịt, chưa ra lối thoát. Hình như không gian tối nhất vẫn là lúc 0 giờ. Mình đứng ở đâu? giây cuối của ngày đã qua, hay khoảnh khắc đầu tiên của ngày đang tới???

3. Kết thúc phần chuẩn bị cho TD ngày mai, thấy nhẹ  nhõm cả người. Gánh nặng của bài vở như được đặt xuống, đúng hơn là như chiếc cân đã trở về con số 0. 0 giờ và 0 áp lực, một sự trùng hợp thú vị, và lại mỉm cười với chính mình : khi đã xong công việc, mình vẫn phải trở thành số 0.

4. Những con số ngồi bàn tán cùng nhau xem ai giá trị nhất. Xếp theo thứ tự, thì số 1 tự mãn vì mình đứng đầu. Theo giá trị, số 9 tỏ ra đầy hứng khởi vì mình cao thứ bậc. Mỗi con số đều hài lòng về chính mình, và rồi liếc nhìn với chút thương hại và cả e ngại cho số 0.

Số 0 cũng biết thân phận của nó, nó chỉ khẽ thẽ thọt, rất nhẹ : " Mình là số 0, nhưng khi mình đứng cạnh ai, người ấy sẽ có giá trị gấp 10".

Nếu trong số học đã tồn tại số 0, thì trong đời, cũng cần những người dám khiêm tốn đứng bên cạnh người khác, để nâng giá trị của họ lên gấp mười.

Ai dám làm số 0???

Sunday, 14 March 2010

KHOẢNG LẶNG

Trong âm nhạc, bên cạnh những nốt nhạc với những trường độ, cao độ và cường độ khác nhau, người ta thấy tồn tai những dấu lặng mang sắc thái của trường độ. Dấu lặng xuất hiện như một khoảng khắc để thính giả có thời gian cho dòng chảy của âm thanh rót vào trong tâm hồn cảm âm. Nguời ta không thể tưởng tượng một bản nhạc thiếu những dâu lặng. Nói cách khác, khoảng lặng là một yếu tố cần thiết cũng không kém những nốt nhạc để làm nên một giai điệu tuyệt vời.

Cuộc đời cũng cần những khoảng lặng, và nhịp sống nào càng vội vã, càng quay cuồng thì những khoảng lặng lại càng cần thiết. Đó là lý do giải thích vì sao ở trong xã hội tây phương, nơi mà nhịp sống được xem là hối hả, cuồng vội, thì người ta ngày càng nhiều  tìm đến THIỀN như một phương pháp kiến tạo những khoảng lặng. Khoảng lặng, vì thế trở nên một phương dược, một cách thế bù đắp những năng lượng đã hao tổn cho nhịp sống vội vã kia.

Khoảng lặng cần cho cuộc đời. Tuy nhiên, không phải tất cả mọi nguời đều biết sự cần thiết của khoảng lặng và tận dụng nó trong cùng những mức độ ứng dụng như nhau.

Mức độ phổ biến nhất của khoảng lặng là khoảng khắc để cho cơ thể nghỉ ngơi, nạp lại năng lượng đã tiêu hao. Mức độ cao hơn là thời gian để định hướng lại những kế hoạch, chiến lược cho cuộc sống. Mức độ thượng thừa của khoảng lặng dành cho tôn giáo, nơi đó, những tín đồ có thể tìm được sự kết nối thông hiệp với thần linh.

Tôi có những người bạn, khi đối mặt với sự mệt mỏi, buồn phiền hay khó khăn của cuộc sống, họ thích ẩn mình vào một góc yên tịnh của quán cà phê, của căn phòng thân quen … Đó có thể coi là một khoảng lặng. Tránh xa và bỏ qua một bên nhịp sống ồn ào vội vã bên ngoài, họ dừng lại để trầm tư, để định hướng về cuộc sống, và tôi tin rằng, sau những phút giây sống trong “dấu lặng” đó, họ có thể lấy lại những năng luợng đã tiêu hao và tìm ra được chìa khóa cho những hướng mở tích cực khác.

Cũng có những người khác, thỉnh thoảng họ tham dự những ngày tĩnh tâm hay linh thao. Trong các khoảng lặng hầu như tuyệt đối và riêng biệt đó, họ tìm đến sự kết hiệp tâm linh của tín đồ với thần linh. Và bao giờ cũng vậy, tôi nhận ra sự bình an và hứng khởi mới của họ sau những giây phút sống yên bình trong khoảng lặng quý giá ấy.

Đôi khi, tôi gặp trên vài tạp chí câu chuyện về những gia đình tan vỡ, về sự hư hỏng và trượt dài trên dốc phạm pháp của những người trẻ, mà nguyên nhân rất thường là thiếu vắng những phút giây gia  đình sum họp, hay thiếu những thời gian để chăm sóc nhau. Phải chăng cuộc sống bận rộn, hối hả đã làm họ quên đi việc tạo nên những khoảng lặng nơi cuộc sống gia đình để bồi bổ cho nhau, và sự đổ vỡ đã đến một cách tất yêu, như một cổ máy hoạt động liên tục mà không có những khoảng lặng để nghỉ ngơi.

Monday, 8 March 2010

CHỜ ĐỢI

“ Tình chỉ đẹp khi còn dang dở

Đời mất vui khi đã vẹn câu thề

 

 Ngày còn bé, nghe câu hát ấy, tôi không thể nào hiểu được vì sao cái dang dở lại trở thành đẹp. Rồi bị ám ảnh bởi những công trình xây dựng còn dang dở kéo dài qua ngày này tháng nọ, cứ lù lù một khố bê-tông đen đúa, ngổn ngang và trần truị, tua tủa những cộng sắc túa ra từ mọi phía, tôi lại thở dài cho cái dang dở nọ và lại cười  cho cái vô lý kia, làm gì có thể tồn tại cái đẹp khi còn dang dở.

 

Tuổi đời đã cho tôi những cảm nghiệm khác, dần dần, tôi cũng hiểu được chút tâm tưởng của tác giả của ý  thơ kia.  Tác giả chỉ gói gọn trong chữ TÌNH : tình dang dở thì đẹp. Đó là luật trừ trong muôn vàn cái dang dở xấu xí.

 

Tình dang dở giống như một đoạn đường chưa qua hết. Nó mở ra bao nhiêu ngõ đi lối về, và chọn một lối nào, cũng có thể đưa đến những điểm hẹn khác nhau, thậm chí những kết cục khác nhau. Nếu cái “vẹn câu thề” giống như một dấu chấm hết đóng lại một cung đường, thì cái “tình dang dở”, trái lại mở ngỏ cho bao nhiêu ước nguyện, cho bao sáng kiến, cho bao khát vọng, để còn chờ đợi, đau đáu chờ nhau.

  

Tình dang dở là cung đàn của kỷ niệm mà âm ba vẫn còn vang vọng, vẫn còn ngân nga và kéo dài đến vô tận, vì những nét cảm âm vẫn ngân rung và mời gọi. Dang dở nên hoài vấn vương là thế.

   

Vì dang dở vẫn còn khao khát một tràn đầy viên mãn, vẫn tồn tại một đam mê chờ đợi được thỏa mãn và lấp đâỳ, vẫn còn đó một ngóng trông mỏi mòn day dứt, vẫn còn tiếng thở dài, khắc khoải của sự vắng xa … Cái hay của dang dở là nó chưa chấm dứt, như sân ga vẫn còn nối dài và mong con tàu về bến đỗ. Một cuộc tình dang dở, chưa chấm dứt, thì dù đi về hướng nào, nó cũng vẫn là một tiếng thở dài khắc khoải, nó vẫn còn sống, còn hiện diện trong không gian kỷ niệm của tâm hồn.

  

Vì dang dở, nên tình biết mình còn những khiếm khuyết, nó chấp nhận với sự cảm thông sâu sắc cho những bất toần của nhau, nó chờ đợi sáng kiến của nhau để tìm đến sự viên toàn. Sự dang dở cần lắm những sẻ chia, cộng tác chân thành như những chất liệu để nắn nên hình nên tượng một con nguời. Ngày nào không còn sự dang dở, người ta không còn cần nhau. Sự viên toàn như vòng tròn khép kín, ngưòi tìm đến, kính phục và ngậm ngùi ra đi, họ không thể nào tìm thấy chỗ cho mình.

  

Em à,

Tình yêu đẹp là tình dang dở. Ngay cả khi em đã thốt lên lời yêu, đã có những kết ước thề non hẹn biển, đã là của nhau tròn đầy thì hãy vẫnđể tình yêu là tình dang dở, để rồi mỗi ngày vẫn ngong ngóng chờ trông, vẫn tiếp tục chinh phục, vẫn khát khao thăng hoa lên một mức độ cao hơn, vẫn tìếp tục diù nhau đi về một nơi xa xôi cuối đời. Chỉ khi gục xuống hai thân xác, chỉ khi ngừng đập hai con tim, lúc ấy mới thực sự là tình viên đầy, là lúc thực vẹn câu thề em ạ.

Khi vẫn còn chờ trông, là tình vẫn còn dang dở …

 

Friday, 5 March 2010

TUYẾT

Bây giờ đã vào cuối đông. Bầu trời dần sáng sủa hơn,  dù gió vẫn lùa vào nhà đưa luồng khí lạnh của đông như  cố níu kéo, giữ lại bước chân không muốn rời xa.

Tôi hiểu vì sao đông muốn nán lại lại trong căn phòng nhỏ của tôi.

Đông muốn tôi trở về những ngày tháng kỷ niệm của những con đường phủ đầy tuyết trắng, những ngày gió lạnh thốc vào làm nguời ta phải vội vàng thắt lại khăn ấm, hay khoác chặt lại chiếc áo lạnh của mùa đông.

Tôi gặp em trong một ngày mùa đông…

Em bảo em yêu tuyết như chính hơi thở của mình. Em thích vuì mình trong tuyết để cảm nhận sự trinh nguyên của đất trời. Đưa tay hứng những bông  tuyết đang chơi vơi rơi, em như thể chìm vào màn tuyết đang đổ xuống. Em cười nắc nẻ đầy hồn nhiên khi tôi gọi em là cô bé tuyết.

Đôi lúc tôi tự hỏi, làm sao cơ thể thanh mảnh nhỏ nhắn kia đủ sức hóng chọi với cái lạnh đến thấu xương thịt của mùa đông nơi đây, khi thấy hàng ngày em vẫn băng mình giữa trời tuyết đến nơi làm việc và trở về khi tuyết đã phủ trắng xóa ngập đường. Nhìn dáng em một mình giữa trời tuyết, rồi nghịch ngợm lùa những  tuyết, hay tung từng vụn tuyết lên cao rồi ngước nhìn với ánh mắt ngời sáng, tôi có cảm tưởng như em và tuyết là đôi bạn tri kỷ tâm giao.

Em yêu tuyết vì nó luôn trắng ngần như một tình yêu nguyên tuyền. Trái tim yêu như tuyết, sẽ phủ trắng và xóa hết những dấu vết đen mờ buị bặm của cuộc đời, để lúc nào cũng là mới mẻ, trinh khôi. Yêu như tuyết là giữ mãi trong tim sự nồng ấm và mãnh liệt, để giữ mãi độ nồng nàn ngay cả khi chung quanh là quạnh vắng và im lìm nhất. Yêu như tuyết là biết tan chảy ra dưới ánh mặt trời, như sự nồng nhiệt và sự hòa quyện khi bên cạnh người yêu”. – Em nhẹ nhàng giải thích cho tôi như thế, giọng nói như cơn gió thoảng, trong một ngày em rủ tôi lang thang giữa trời tuyết.

Ngày em đi, tuyết rơi.

Cả đất trời phủ một mày trắng trinh nguyên. Nước mắt em cũng long lánh và trong trẻo như những bong tuyết đang lã chã rơi ngoài trời.

Em trao cho tôi lá thư nhỏ vẻn vẹn những dòng chữ sắc gọn và mạnh mẽ “Em sẽ mãi là bầu trời tuyết của anh, anh nhé”.

Ừa, giờ thì tôi hiểu vì sao, đông vẫn nấn ná lại căn phòng tôi, như mãi vẫn còn trong tâm trí tôi hình dáng nhỏ nhắn của em giữa trời tuyết ngày nào!

 

 

Saturday, 12 December 2009

VỘI !

1. Điều đầu tiên phải thú nhận là thời gian vừa qua lười quá. Dĩ nhiên cũng bận bịu nhiều, nhưng lười vẫn là chứng "mãn tính", vì vậy cũng ít giờ vào blog thăm bạn bè, và quyết tâm quét nhà dọn cỏ thì cũng chỉ là "chót lưỡi đầu môi". Chợt ngẫm, cố tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu có nói một câu mà người ta thường trích dẫn "Đừng nghe những gì CS nói mà hãy nhìn những việc CS làm ". Câu này coi bộ cũng có thể áp dụng cho những trường hợp "nói mà chưa làm " như mình. Đôi khi, dù khác nhau trong ý thức thức hệ, nhưng người ta lại đôi lần rất giống nhau trong cách hành xử.

 

2. Sắp đến Noel rồi, chính xác là còn đúng 13 ngày. Đường phố đã trang hòang rất lộng lẫy để đón Giáng Sinh và Năm mới. Cái lạnh cắt da không ngăn đuợc dòng người đổ xô xuống phố để mua sắm cho dịp cuối năm. Mà cũng phải, Giáng Sinh trước hết là một niềm vui, là một "tin vui cho tòan dân " ; và Hài Nhi Giêsu cũng là một quà tặng vì "Thiên Chúa đã quá yêu thế gian, đến nỗi ban tặng Con Một ". Chỉ có điều, đôi khi yếu tốt lễ hội và thương mại, đã làm mai một ý nghĩa nguyên tuyền của ngày lễ Giáng Sinh. Thực tế cho thấy, những tâm tình tôn giáo không được nói nhiều trong những dịp như thế. Đôi khi, chợt nhớ nôn nao cái họ đạo nghèo nơi miền quê Việt Nam của mình, ở đó, chỉ có một bầu khí linh thiêng và sốt sắng khi dự lễ Giáng Sinh.

 

3. Những bài nhạc Giáng Sinh lại có dịp được nghe lại. Thanh âm êm đềm gợi lên những hình ảnh lầu chuông, tà áo dài thướt tha trên đường đi lễ, rồi những Noel thời chinh chiến, lồng vào đó những cuộc chia ly để rồi "cứ bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian, bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu " (Nguyễn Vũ - Bài thánh ca buồn), lại gây lên những xúc cảm. Những Giáng Sinh của kỷ niệm rất êm đềm và rất thơ của ngày xưa chợt ùa về làm sống lại một vùng ký ức xa vời. Cũng phải thôi, đã bao nhiêu năm rồi, giờ những khuôn mặt thân quen của quá khứ, đôi khi đã quá nhạt nhòa trong hiện tại.

 

4. Cuối năm, người ta lo tổng kết tất niên để định giá bước tiến hay lùi của cá nhân, tập thể. Hình như ở Việt Nam, những hình thức tổng kết này đang là thời điểm nở rộ. Dù chưa có đầy đủ những thông tin, nhưng những gì đang diễn ra, cho thấy một mặt trái của đất nước : khỏang cách giàu nghèo đã quá chênh lệch, số nghèo một ngày một tăng. Hình như đâu đó đã có một tổng kết, trong thời gian một học kỳ vừa qua, có khỏang 27.000 học sinh đã bỏ học. Con số này có gợi lên điều gì trong bạn, trong tôi... Học sinh bỏ học, vì chương trình quá khó, hay vì đời sống quá khó khăn không còn đủ điều kiện để theo đuổi việc học... Một thóang buồn trong mắt.

 

5. Chợt nhớ đến câu chuyện nàng Pando trong thần thọai Hy lạp. Con người đã mất mát rất nhiều, chỉ còn sót lại cho mình một hạt giống "Hy Vọng".