Saturday, 12 March 2011

CÔNG DÂN VIỆT NAM CÓ QUYỀN GÌ ?

Không thể phủ nhận một hiện trạng  có tính cách thời sự, đó là sự xung đột ngày càng gia tăng giữa một bên là chính quyền, với lực lượng bảo vệ là Công An “chỉ biết còn đảng còn mình”, và dân chúng, vốn rất đa dạng,

Nguyên nhân của sự xung đột này thì rất nhiều, nhưng chung quy có thể nói trong một từ : đó là việc vượt qua ngưỡng của những quyền cơ bản.

Dĩ nhiên, những quyền căn bản của công dân đã được quy định trong Hiến pháp, nhưng tại Việt Nam, Hiến pháp là nhằm để bảo vệ vị thế độc quyền lãnh đạo của Đảng cộng sản, và việc thực thi Hiến pháp bị đóng khung bởi những cách giải thích luật tùy tiện và phản khoa học khi chính những luật, nghị định và chỉ thị lại đóng khung Hiến Pháp.

Vậy ở Việt Nam, bạn có quyền gì??? Bài viết ngắn gọn này nhằm liệt kê một số “quyền “ mà “giai cấp công dân” có được, vượt qua những quyền này, bạn có nguy cơ bị chụp mũ “phản động” hay “nói xấu chính quyền” hay “lật đổ”…

1. Quyền đóng thuế và đóng rất nhiều loại thuế không tên núp dưới tên gọi là”phí”

Bạn được quyền đóng thuế, và cách thức nộp thuế như thế nào, số lượng, ngạch thuế bao nhiêu thì tùy thuộc vào sự quen biết của bạn với nhân viên phòng thuế. Nhưng bảo đảm một điều, nếu có gì sai sót được phát hiện, bạn là người chịu hoàn toàn trách nhiệm.

Dạng thức của việc đóng nộp ngân sách này được thực hiện dưới nhiều hình thức chẳng hạn : phí cầu đường, giao thông, phí xây dựng … Rất thường xuyên nó còn được khoác dưới những tấm áo có dán nhãn là “đóng góp”, “ủng hộ” được rất nhiều đoàn thể đến vận động, từ hội phụ lão, cụ chiến binh, hội phụ nữ, cho đến anh du kích, anh dân phòng… Nếu bạn không đóng góp, bạn sẽ được mời lên làm việc vì có sự tố cáo nào đó, sự tố cáo rất nhiều tên gọi, tóm lại, một tờ chính xác : nhũng nhiễu.

Kiểu đóng thuế này có thể diễn ra vào bất kỳ thời điểm nào trong năm.

2. Bạn có quyền còng lưng làm để trả nợ cho những thất thoát tài chính bởi sự đầu tư và vận hành kinh tế thất bại của những tập đoàn kinh tế quốc doanh. Không chỉ có bạn, mà con cái của bạn sẽ được tiếp nối thực thi quyền “trả nợ” căn bản này. Đơn cử, số nợ thất thoát của Vinashin, mỗi người dân Việt Nam phải trả nợ 1.000.000 VND. Thông tin mới đây của bộ tài chính, Việt nam phải dành 86.000 tỉ đồng, (trên 4 tỉ USD) để trả nợ cho năm 2011. Số tiền này, dĩ nhiên là phần đóng góp của công dân đất Việt.

3. Bạn có quyền ấm ức, thậm chí tức giận, nhưng không được ám chỉ hay phê bình chính quyền.

Trước sự nhũng nhiễu của chính quyền, bạn có quyền được ấm ức, và cũng có quyền trút sự ấm ức đó xuống những người thân cận. Vật giá leo thang, mức sống khó khăn, bạn có quyền trút sự bực dọc đó bằng việc càu nhàu, hay cãi cọ, bất hòa  trong gia đình,  chung lại, bạn có quyền bày tỏ thái độ với bất cứ ai, trừ cái cơ chế và sự lãnh đạo “tài tình “ của đỉnh cao trí tuệ đã đưa đất nước đến tình trạng khó khăn, thì là điều cấm kỵ. Bạn sẽ nhận được cái mác “tuyên truyền chống lại nhà nước” khi bạn dám trực diện gọi tên chỉ mặt cái thể chế là nguyên nhân chính của những khó khăn kia.

4. Bạn có quyền được nghe chửi bằng những loại ngôn ngữ đường phố, hay thậm chí bị hành hung bởi những lực lượng công quyền, từ công an, đến dân phố và bảo vệ…

Bạn thử đến một cơ quan nhà nước, chỉ sự lóng ngóng của bạn cũng đáng để nhận vài câu xài xể, nhưng thái độ được cho là “khôn ngoan” đó là bạn phải cam chịu. Cãi lý hay tranh luận, bạn chỉ sẽ nhận được những sự khó khăn, ngâm dấm hồ sơ .v.v.v

Quyền này bạn còn nhận được khi bạn sử dụng những dịch vụ công cộng : Giao thông, y tế, giải trí .v.v.v. Thử hỏi, bạn có bao giờ chứng kiến một anh phụ xe chủi như tát nước vào người dân chưa?

Một dạng thức đặc biệt của quyền này, đó là bạn rất dễ bị hành hung bởi những người thực thi công quyền”. Trong những năm vừa qua, xuất hiện nhiều trường hợp  vong có liên quan đến nguyên nhân từ công an. Việc đánh đập người dân xảy ra ngày càng nhiều và phổ biến. Như thể làm công an là được quyền đánh dân. Không lạ, vì chuyên chính, bạo lực cách mạng đã ăn vào máu của họ.

Những lý do để bị hành hung thì thiên hình vạn trạng, từ lý do nhỏ nhặt nhất như không đội nón bảo hiểm, hay thậm chí bị tình nghi một điều gì đó. Mà điều này thì rất thường, vì trong con mắt méo mó nghề nghiệp của công an, mọi người dân đều được nhìn qua “lăng kính” như là tội phạm.

5. Bạn có quyền bị đầu độc bởi môi trường độc hại và xác suất bị ngộ độc thực phẩm.

Ở Việt nam không có đảo chánh, khủng bố, diệt chủng .v.v.v. Bạn có thể yên tâm về điều ấy, vì chỉ chuyên lực lượng công quyền đã là đáng sợ. Có người còn gọi đó là kiêu binh của thời hiện đại. Tuy nhiên, xác suất của những tai nạn khác lại rất cao. Mỗi năm, trung bình có 12.000 người chết vì tai nạn giao thông. Nếu kể những thống kê người chết vì sự tắc trách ngành y tế, người chết vì thiên tai và nhân tai, con số này có thể gấp đôi.

Bên cạnh đó, một môi trường độc hại và thực phẩm nhiễm hóa chất, là một án tử hình thầm lặng đang treo trên đầu rất nhiều người dân, đặc biệt người nghèo, những người phải tiếp xúc rất thường với những tác nhân gây hại này.

6. Bạn có quyền có tài sản, nhưng việc sử dụng tài sản không hoàn toàn tùy thuộc vào bạn :

Trong đất nước theo chủ nghĩa xã hội, thì quyền tư hữu bị thủ tiêu. Tất cả trở thành công hữu. Nhưng “công hữu” chỉ là tấm áo nhiệm mầu được khoác lên tất cả mọi sự chỉ nhằm vào quyền lợi của “nhóm lợi ích”. Vì vậy bạn chớ ngạc nhiên khi một ngày, mảnh đất cha ông bạn đã dày công khai phá bỗng dưng được khoắc lên tấm áo “quy hoạch” , với giá đền bù rẻ mạt mà lợi nhuận kếch xù bạn biết sẽ chui vào túi của ai. Cái mà truyền thông gọi là “dân oan” là cả một biểu chứng hùng hồn cho cái quyền này.

Những qui định mới đây phần nào chứng minh điều ấy : có vàng, có dollar, nhưng bạn không có quyền tự do bán cho bất cứ ai.

7. Bạn có quyền được nghe, được biết những  “Sự thật” đã được sàng lọc và xào nấu qua bàn tay của ban Tuyên Giáo, mà cụ thể là hệ thống tuyên truyền qua kênh thông tin của gần hơn 700 tờ báo “lề phải”, hệ thống truyền thanh và truyền hình.  Và nếu trong trường hợp, bằng những đường khác mà bạn biết được một “sự thật” khác với sự thật mà chính quyền muốn bạn biết, thì bạn chỉ được biết cho chính mình, một dạng “thủ dâm tinh thần” cho riêng mình. Công bố sự thật ấy, bạn có nguy cơ phạm phải điều 88 của BLHS. Cái lý lẽ của kẻ mạnh sẵn sàng khống chế bạn khi bạn vi phạm điều này.

 

Nếu bạn được tuyên truyền rằng Việt nam, là thiên đường cộng sản, thì bạn phải tin tuyệt đối. Và cách thức bạn sống trong thiên đường này, là bạn chỉ nên chấp nhận những quyền nói trên. Ngược lại, bạn sẽ trở thành “thế lực thù địch”. Mà nè, có bao giờ bạn nghe ai đó nói rằng những người cộng sản sẽ rất dễ thương và đối xử nhân đạo với các thế lực thù địch chưa???

 

 

 

Thursday, 10 February 2011

THƯ GỞI EM GÁI

Sài gòn, ngày …. Tháng … năm 2010.

Em gái quý mến,

Edmonton vào đông rồi phải không em? Anh chưa bao giờ có cơ hội cảm nghiệm cái lạnh cắt da ở đây, nghe tả mùa đông - nhiệt độ xuống thấp từ -30 đến -40, tuyết phủ trắng và những con sông vốn hiền hòa giờ chỉ là những khối băng -  chỉ tưởng tượng mà thấy lạnh người.

Cái lạnh làm cho người ta co rúm lại.  Giữa cái bạt ngàn của đất trời, con người vốn đã nhỏ thì hình như càng nhỏ nhoi hơn. Và khi co người lại trước cái lạnh, người ta phải trở về với chính mình, đôi lúc, cũng là đối diện với chính nỗi lòng mình. Trong hoàn cảnh như thế, nếu người ta sống trong một sự cô đơn, lẻ loi “không gia đình” giữa cái lạnh đến buốt da buốt thịt này, thì cuộc sống có lẽ sẽ  bi đát lắm.

Anh đã nghe đâu đó những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt xinh của những cô sinh viên xa nhà, hay những người đơn thân độc hành trên đường đời khi nghe bài hát “đêm đông”, của Nguyễn Văn Thương : có ai thấu tình cô lữ đêm đông không nhà.

Ngôn từ “đêm đông không nhà”, hình như không chỉ muốn nói đến một thực tế là không có một chốn tá túc, nhưng đúng hơn, đó là cảm giác cô độc, không gia đình. Cái cảm giác này có thể đến với bất kỳ ai, ngay cả lúc họ đang trú ngụ trong những ngôi biệt thự sang trọng nhất. Mà cũng phải thôi, từ bé, người ta đã sinh ra trong một gia đình. Vì thế không quá là cường điệu khi so sáng gia đình như một vòng nôi đưa chúng ta vào đời, như một tổ ấm để chúng ta sống và lớn lên. Luật trừ của qui trình này : số trẻ em bị bỏ rơi, bị bứt ra khỏi tổ ấm gia đình từ thuổ mới sinh chỉ là một con số quá nhỏ.

Nói như vậy, để mình phải luôn khẳng định rằng : mối liên hệ gia đình giữ một vị trí không hề nhỏ trong cuộc sống của chúng ta, một mối liên hệ lớn lao có sức bao trùm lên cả sự mênh mông của khoảng cách không gian và thời gian. Bằng chứng là ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt, thậm chí cay nghiệt của cuộc đời, người ta vẫn có thể thấy ấm long, thấy được an ủi và động viên bởi những tình cảm yêu thương của cha mẹ, anh chị em ; vợ chồng hay con cái. Chính tình thương và sự liên hệ này như đôi cánh nâng rước chúng ta qua những khó khăn. Nó có sức vực dậy những quỵ ngã tuyệt vọng nhất. Và như thế, khoảng cách không gian và thời gian xem ra không bao giờ tỉ lệ nghịch với mối liên hệ gia đình. Có những khung trời rất xa, nhưng tình yêu gia đình thì rất gần, ngay trong trái tim của mỗi người.

Khi người ta bước ra khỏi gia đình để gầy dựng một gia đình mới, điều ấy không có nghĩa là cắt đứt một mối dây gia đình, nhưng là mở rộng mối quan hệ này thêm rộng, thêm lớn. Cái gia đình với cha mẹ, anh chị em, giờ đây lại nhân rộng với ông bà nội ngoại của hai vợ chồng. Họ trở nên thành viên của một gia đình lớn hơn, sự quan tâm và tình thương yêu được san sẻ và trao gởi nhiều hơn. Sự hiện diện của họ không còn thường xuyên trong gia đình như trước kia, vì chính họ đang xây dựng thêm mối liên hệ cho một gia đình mới, nhưng điều đó hoàn toàn không có nghĩa là mối dây liên hệ gia đình bị cắt đứt, đoạn tuyệt.

Cuộc đời nào cũng có những khó khăn, và hoàn cảnh của từng người, từng gia đình không phải lúc nào cũng là một bầu trời xán lạn, ngập tràn ánh nắng. Cũng sẽ có lúc từng dải mây xám kéo về, cũng có những giông gió và cuồng phong, nhưng nếu tình yêu thương và cảm thông vẫn như là mối dây ràng giữ gia đình, thì chắc chắn, mối liên hệ này sẽ vẫn mãi bền chặt, và thậm chí bền chặt hơn rất nhiều, vì mọi người đã cùng chung chia những hoạn nạn. Chính trong và qua những khó khăn, người ta mới có thể thẩm định mức độ cao sâu của tình cảm gia đình nơi trái tim mình. Những lời nói yêu thương có cánh, dù rất cần, nhưng không đủ để chứng minh cách tròn đầy tình cảm gia đình của mỗi người.

Quý giá và cần thiết như thế, nên tình cảm gia đình cần phải được trân quý và vun đắp từng ngày. Bởi như một viên ngọc pha lê, nó cũng có thể bị trầy xước, thậm chí vỡ vụn vì sự chểnh mảng hay hời hợt của con người. Đôi khi, sự đổ vỡ đến choáng váng, thậm chí rất nghiệt ngã, bởi lẽ, lương thực của tình cảm gia đình là yêu thương, cảm thông và tha thứ, chứ không bao giờ là oán hờn và thù hận.

Này em,

Khi mùa đông đến, những hàng cây bên đường rụng lá, cả đấy trời sẽ như phủ một màn trắng của bất động, của giá rét. Nhưng khi mùa xuân trở lại, khi những tia nắng rực rỡ của mặt trời sẽ đem về sự ấm áp, lúc ấy, đất trời sẽ thay một chiếc áo mới : chiếc áo của sức sống, của tình yêu. Hãy luôn tin vào quy luật đổi thay ấy để cảm nghiệm những cung bậc, những thăng giáng của cuộc sống, và nhất là để nuôi dưỡng những tình yêu trong trái tim mình. Không bao giờ có dấu chấm hết đứt đoạn bởi những  vấp ngã vì sự yếu đuối của mỗi người.

Gởi đến em những tình cảm quý yêu nhất của gia đình. Vẫn muốn cùng khe khẽ hát với em  bài hát “Ba ngọn nến lung linh” của tác giả Ngọc Lễ, bài hát với giai điệu mộc mạc và ca từ rất dung dị , trinh khiết như tình yêu gia đình :

Ba là cây nến hồng, mẹ là cây nến xanh, con là cây nến vàng, ba ngọn nến lung linh, ấm áp một gia đình”. Mong là tình yêu gia đình sẽ vẫn như ngọn lửa hồng, dù có những lúc leo loét vì giông gió, vẫn cháy và đủ nóng để sưởi ấm em trong những ngày đông giá nơi vùng đất lạnh quê người.

Friday, 15 October 2010

CHÍNH QUYỀN NHÂN DÂN ?

Mấy ngày nay, cư dân mạng xôn xao bàn tán về việc giải cứu những thợ mỏ của Chile. Rõ ràng là qua những phương tiện truyền thông, người ta thấy được mức độ quan tâm của chính quyền Chile đối với người dân của mình : đích thân tổng thống Chile đến tại hiện trường để quan sát việc cứu trợ và chào đón từng người dân trở về sau hơn 2 tháng dưới lòng đất. Ngoài mối tương quan nhân bản giữa người với người, họ còn thấy nơi đây mối quan tâm thật sự của chính quyền đối với nhân dân. Thái độ ấy là bằng chứng thuyết phục nhất : chính quyền nhân dân và phục vụ nhân dân.

Cũng với biểu ngữ ấy, cái slogan thật kêu : Chính quyền nhân dân, nhưng thực tế gặp phải  là thái độ thờ ơ của chính quyền Việt Nam trước thiên tai lũ lụt ở miền trung, trước sự mất tích đầy lo ngại của những ngư dân sau khi bị Trung Quốc bắt giữ khi đánh cá trong vùng hải phận Việt Nam. Hình như mối bận tâm của lễ hội "Thăng Long ngàn năm" đã lấn lướt tất cả những sự việc khác. Ngay cả việc chỉ tập trung dàn pháo hoa ở Mỹ Đình, được khoác cho tấm áo là để chia sẻ với đồng bào đang khốn khổ vùng bão lụt, nhưng người ta nghi ngại tính trung thực của điều này. Giới thạo tin cho hay, sự kiện cháy nổ những conteneur pháo hoa khiến lượng pháo không đủ, phải huy động tức thời từ những địa điểm khác.

Nếu làm cuộc khảo sát, không biết bao nhiêu phần trăm người dân Việt Nam đưa ra một kết luận về chính quyền cộng sản ở Việt Nam là chính quyền nhân dân. Cái khẩu hiệu "Dân biết, dân bàn" chỉ còn là một lý thuyết trừu tượng. Cứ nhìn vào những sự kiện đã qua, từ thất bại của những tập đoàn kinh tế, từ chính sách đầu tư và khai thác khoáng sản, đã bao nhiêu tiếng nói của người dân, nhưng kết quả thế nào thì ai cũng đã biết. Nói đúng hơn, người dân không còn có tiếng nói phản hồi trong chính sách của chính quyền, và rõ ràng, chính quyền này không phải là của nhân dân. Hiến pháp đã khẳng định : Đảng cộng sản là giai cấp lãnh đạo. Điều ấy có nghĩa là chính quyền này là của Đảng, làm gì có chuyện nhân dân dính bén vào quyền thống trị này.

Người ta vẫn chưa quên trước đó, khi đối diện với những thiên tai lũ lụt, câu trả lời của chính quyền chỉ gói gọn ở chỗ "Thiên tai không thể dự báo" hoặc như ngài tổng bí thư thành ủy Hà Nội "Dân bây giờ ỉ lại lắm". Người ta vẫn chờ câu trả lời về những cái chết oan ức của những công nhân vụ sập cầu Cần Thơ, vụ sụp cống v.v.v và rất nhiều : những cái chết, có nguyên nhân nhưng không có nơi nào nhận trách nhiệm. Cũng đúng, chính quyền này không phải là chính quyền của nhân dân, và vì thế, họ không chịu trách nhiệm về những tai nạn, những đau thương của nhân dân.

Chợt nhớ lại chiến dịch bôi nhọ Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ở Hà Nội cách đây 2 năm, khi chính quyền cắt bỏ những phát biểu của ngài mà chỉ trích ra một câu nói : "cảm thấy nhục khi cầm hộ chiếu Việt Nam ra nước ngoài". Thực sự khi so sánh những gì đang xảy ra, có ai dám nói mình cảm thấy hạnh phúc và tự hào khi là công dân Việt Nam, nếu so sánh thái độ của chính quyền Chile trước tai nạn của người dân, và thái độ bàng quan, vô cảm và vô trách nhiệm của chính quyền Việt Nam.

 

 

 

Thursday, 14 October 2010

Lúc 0 giờ!

1. Lâu rồi không viết blog.

Câu này ít là đã từng nói nhiều lần. Có quá nhiều thay đổi trong suy tưởng, trong công việc và thậm chí cả trong những kế hoạch của cuộc sống, tất cả dồn mình đến một trạng thái trơ.

Khi đã trơ rồi, thì những xúc cảm cũng theo đó trở nên cằn cỗi. Ngồi đây lúc 0 giờ, giữa cái cũ của ngày đã qua, và thời khắc mới mẻ của ngày đang tới, tự nhiên cảm thấy muốn thay đổi : Thời gian cũng có thể thay đổi, ngày và đêm thay đổi, mình cũng có thể thay đổi chứ không phải là không. Vậy thì làm lại : viết blog.

2. Ngày mới bắt đầu nhảy đi từ con số 00 : 00 . Một dãy số "không" lại là bắt đầu cho một ngày mới. Có những bắt đầu chỉ từ con số 0??? Hình như cái triết lý chủ đạo của Lão Tử vẫn bằng những cái "không" " vi vô vi nhi vô bất vi"!

Cuối ngày ngồi lại và ngẫm nghĩ cái được mất, cái hay dở trong cách sống, cách nghĩ, cách ứng xử của mình trong một ngày, thì ra, có những lúc mình đang cố gắng chứng minh sự hiện hữu bằng công việc, bằng chính cái tôi theo kiểu "cogito, ergo sum" mà Descartes vẫn nói tới. Hiện hữu và hư vô vẫn là một cuộc rượt đuổi không ngưng nghĩ trong cuộc đời này. Ra thế mới thấy, sự giằng co của chính mình vẫn còn mù mịt, chưa ra lối thoát. Hình như không gian tối nhất vẫn là lúc 0 giờ. Mình đứng ở đâu? giây cuối của ngày đã qua, hay khoảnh khắc đầu tiên của ngày đang tới???

3. Kết thúc phần chuẩn bị cho TD ngày mai, thấy nhẹ  nhõm cả người. Gánh nặng của bài vở như được đặt xuống, đúng hơn là như chiếc cân đã trở về con số 0. 0 giờ và 0 áp lực, một sự trùng hợp thú vị, và lại mỉm cười với chính mình : khi đã xong công việc, mình vẫn phải trở thành số 0.

4. Những con số ngồi bàn tán cùng nhau xem ai giá trị nhất. Xếp theo thứ tự, thì số 1 tự mãn vì mình đứng đầu. Theo giá trị, số 9 tỏ ra đầy hứng khởi vì mình cao thứ bậc. Mỗi con số đều hài lòng về chính mình, và rồi liếc nhìn với chút thương hại và cả e ngại cho số 0.

Số 0 cũng biết thân phận của nó, nó chỉ khẽ thẽ thọt, rất nhẹ : " Mình là số 0, nhưng khi mình đứng cạnh ai, người ấy sẽ có giá trị gấp 10".

Nếu trong số học đã tồn tại số 0, thì trong đời, cũng cần những người dám khiêm tốn đứng bên cạnh người khác, để nâng giá trị của họ lên gấp mười.

Ai dám làm số 0???

Sunday, 14 March 2010

KHOẢNG LẶNG

Trong âm nhạc, bên cạnh những nốt nhạc với những trường độ, cao độ và cường độ khác nhau, người ta thấy tồn tai những dấu lặng mang sắc thái của trường độ. Dấu lặng xuất hiện như một khoảng khắc để thính giả có thời gian cho dòng chảy của âm thanh rót vào trong tâm hồn cảm âm. Nguời ta không thể tưởng tượng một bản nhạc thiếu những dâu lặng. Nói cách khác, khoảng lặng là một yếu tố cần thiết cũng không kém những nốt nhạc để làm nên một giai điệu tuyệt vời.

Cuộc đời cũng cần những khoảng lặng, và nhịp sống nào càng vội vã, càng quay cuồng thì những khoảng lặng lại càng cần thiết. Đó là lý do giải thích vì sao ở trong xã hội tây phương, nơi mà nhịp sống được xem là hối hả, cuồng vội, thì người ta ngày càng nhiều  tìm đến THIỀN như một phương pháp kiến tạo những khoảng lặng. Khoảng lặng, vì thế trở nên một phương dược, một cách thế bù đắp những năng lượng đã hao tổn cho nhịp sống vội vã kia.

Khoảng lặng cần cho cuộc đời. Tuy nhiên, không phải tất cả mọi nguời đều biết sự cần thiết của khoảng lặng và tận dụng nó trong cùng những mức độ ứng dụng như nhau.

Mức độ phổ biến nhất của khoảng lặng là khoảng khắc để cho cơ thể nghỉ ngơi, nạp lại năng lượng đã tiêu hao. Mức độ cao hơn là thời gian để định hướng lại những kế hoạch, chiến lược cho cuộc sống. Mức độ thượng thừa của khoảng lặng dành cho tôn giáo, nơi đó, những tín đồ có thể tìm được sự kết nối thông hiệp với thần linh.

Tôi có những người bạn, khi đối mặt với sự mệt mỏi, buồn phiền hay khó khăn của cuộc sống, họ thích ẩn mình vào một góc yên tịnh của quán cà phê, của căn phòng thân quen … Đó có thể coi là một khoảng lặng. Tránh xa và bỏ qua một bên nhịp sống ồn ào vội vã bên ngoài, họ dừng lại để trầm tư, để định hướng về cuộc sống, và tôi tin rằng, sau những phút giây sống trong “dấu lặng” đó, họ có thể lấy lại những năng luợng đã tiêu hao và tìm ra được chìa khóa cho những hướng mở tích cực khác.

Cũng có những người khác, thỉnh thoảng họ tham dự những ngày tĩnh tâm hay linh thao. Trong các khoảng lặng hầu như tuyệt đối và riêng biệt đó, họ tìm đến sự kết hiệp tâm linh của tín đồ với thần linh. Và bao giờ cũng vậy, tôi nhận ra sự bình an và hứng khởi mới của họ sau những giây phút sống yên bình trong khoảng lặng quý giá ấy.

Đôi khi, tôi gặp trên vài tạp chí câu chuyện về những gia đình tan vỡ, về sự hư hỏng và trượt dài trên dốc phạm pháp của những người trẻ, mà nguyên nhân rất thường là thiếu vắng những phút giây gia  đình sum họp, hay thiếu những thời gian để chăm sóc nhau. Phải chăng cuộc sống bận rộn, hối hả đã làm họ quên đi việc tạo nên những khoảng lặng nơi cuộc sống gia đình để bồi bổ cho nhau, và sự đổ vỡ đã đến một cách tất yêu, như một cổ máy hoạt động liên tục mà không có những khoảng lặng để nghỉ ngơi.