Wednesday, 13 July 2011
Tuesday, 12 July 2011
MẤT NGỦ
1/ Đã lâu lắm rồi mới có một đêm mất ngủ. Hình như cái đầu “duy ý chí” về một sự lạc quan, để tạo một sự “tự kỷ” hòng tìm sự bình thản cho giấc ngủ đã có vấn đề chăng?
Mà cũng thật lạ, trong đầu không hề có sự lo lắng, mình vẫn làm việc theo kế hoạch đã lên và từng bước hoàn thành ; áp lực công việc lại không nhiều như cách đây vài tháng, thế mà khi ấy, chưa nằm đã ngủ, còn hôm nay thì dù đã nằm, đã vật vã xoay mình đủ kiểu, mắt vẫn mở thao láo, và đầu thì rất tỉnh táo… Thế rồi để cho suy nghĩ bay bổng, và bao nhiêu thứ ùa vào trong không gian bé nhỏ của vùng ký ức. Tự nhiên đêm nay, mình nhớ rất nhiều chuyện.
Những gì đã xảy ra, cứ chầm chậm phóng lên màn ký ức như một cuốn phim quay chậm. Chậm để thấy rõ hơn những điều đã xảy ra rất nhanh và đã thay đổi đến chóng mặt. Lặng lẽ thức dậy, viết vội những ghi nhận vào sổ nhật ký, vì sợ những ý tưởng sẽ quên. Đôi khi có những những điều chợt đến, rất bất ngờ, rất nhẹ, nhưng giá trị không hề nhỏ. Nếu bảo sự khó ngủ là một bất hạnh (theo một nghĩa rất dung dị), thì giữa những bất hạnh cũng hé lộ vào đó những hạt long lanh rất nhỏ của những những giá trị bất ngờ.
2/ Thường thì khi có những trăn trở, người ta dễ “trằn trọc”. Mình đã có kinh nghiệm chứng kiến những tiếng thở dài của mẹ trong những ngày tháng vất vả nhọc nhằn. Tiếng thở rất nhẹ nhưng lại sắc bén như lưỡi dao cứa vào màn đêm vắng, và thế là bật máu cho những sự lo lắng đời thường tuôn ra thành những “trằn trọc” của đêm.
Mình vẫn tự hào là người dễ ngủ. Đi trại, chỉ cần một khoảnh nhỏ cho vừa vặn lưng, không bị cấn, là đã làm một giấc ngon lành giữa những ồn ào náo nhiệt. Giữa những bề bộn, mình vẫn vun khéo để “ngủ”. Bạn bè vẫn ghen với sự “ngủ ngon mọi lúc mọi nơi “ của mình. Hôm nay tự nhiên khó ngủ, mình mới thấy được sự “khốn khổ” của những người mất ngủ. Cha ông mình vẫn bảo “Thức đêm mới biết đêm dài”. Một ngày mất ngủ để mình có thể hiểu hơn những người đang lo lắng vì phải đối diện với những khó khăn muộn phiền. Chợt nhớ đến em, em bảo dạo này em cũng mất ngủ rất nhiều…
3/ Lúc tạo nên vũ trụ, Thượng Đế tạo nên mỗi cá thể riêng rẻ, độc lập. Thức và Ngủ, tuy cùng được tạo nên một ngày, ở chung một nhà, nhưng chẳng khi nào chạm mặt nhau. Sự độc lập làm cho cả hai chợt thấy mình quá vĩ đại và độc đáo, vì thế, khái niệm cùng làm việc, cùng cộng tác .v.v., chỉ là những giấc mơ rất xa vời. Cả hai quyết định mỗi người một hướng… Và thế là , có những vùng, họ cùng phải thức với Thức khi chàng viếng thăm : đã thức thì phải làm việc, phải say sưa, phải hoạt động, xã hội giống như một cỗ máy đã mất thắng, một khi rồ ga thì không thể dừng lại. Ngược lại, nơi Ngủ đến, để lại một sự cô tịch đến lạnh người : người ta rúc trong chăn, vật vùi trong một xó nào đó để chỉ ngủ với Ngủ. Cuộc sống cứ như một dấu lặng miên viễn, không chỉ một khắc, một canh thâu, mà là dài, rất dài.
Cái gì quá thì cũng không hay!
Thượng Đế thấy thương cho những người phải sống quá lâu với Thức, và ngài cảm thấy thời gian quá phí phạm với những người nằm chung với Ngủ. Vậy là Thượng Đế dùng một sợi dây nhiệm màu, cột Thức và Ngủ áp lưng với nhau, không thể rời xa được. Vậy là con người có Thức và Ngủ. Người ta nói, khi mà họ mất ngủ và thức nhiều, vì những lúc ấy, Thức mạnh hơn nên cố tình giữ chặt, không cho Ngủ có thể quay lại phía kia.
Rõ là hôm nay, bạn Thức thích mình, nên giữ chặt. Chịu thôi. Đành thức.
4/ Bonus : Khi viết đến đây, chợt nhớ đến cụ Triết nhà mình cái vụ :Việt Nam thức thì Cu Ba ngủ. Ta nói, cụ Triết cũng thấm nhuần lý lẽ của đất trời lắm đây. Chắc vậy nên cụ biết sau kỳ này là cụ sẽ “vui thú điền viên như Gióng”…
Sunday, 10 July 2011
Saturday, 11 June 2011
Sunday, 5 June 2011
THƯ TRẦN TÌNH CÙNG CON GÁI!
Niềm Tin (danlambao) - Hôm nay, con đã cùng cha mẹ đi học một bài học đầu đời để làm người. Cha biết rằng ở tuổi như con, bài học hôm nay có thể chỉ là một vết mờ sâu thẳm trong ký ức của con sau này vì con còn quá nhỏ. Thế nhưng, cơ hội để học bài này lại quá hiếm hoi, nơi cái đất nước đáng thương mà con đã không may chọn làm công dân trọn đời. Đó là bài học Yêu Nước...
*
Bây giờ đã quá nửa đêm, con đang ngủ say bên mẹ. Cả nhà chỉ còn mình cha thức bên máy tính. Cha viết cho con thư này với niềm thương yêu và hy vọng rất lớn ở nơi con.
Con gái bé nhỏ của cha, tính đến hôm nay, con chưa tròn 20 tháng tuổi. Con nhỏ nhắn như con mèo con tinh nghịch và con biết cha yêu con nhiều thế nào không?
Hôm nay, con đã cùng cha mẹ đi học một bài học đầu đời để làm người. Cha biết rằng ở tuổi như con, bài học hôm nay có thể chỉ là một vết mờ sâu thẳm trong ký ức của con sau này vì con còn quá nhỏ. Thế nhưng, cơ hội để học bài này lại quá hiếm hoi, nơi cái đất nước đáng thương mà con đã không may chọn làm công dân trọn đời. Đó là bài học Yêu Nước.
Sáng nay, có lẽ con là công dân nhỏ tuổi nhất trong buổi tuần hành chống kẻ thù truyền kiếp của dân tộc ta đấy con ạ. Khi cha con mình vừa đến gần cái gọi là Lãnh Sự Quán của kẻ thù, cha đã trao tận tay con một tấm vải đỏ có hình ông sao màu vàng ở giữa. Mảnh vải này hiện nay cha con mình bị buộc phải gọi là Quốc kỳ, là lá cờ của nước mình đó. Thôi thì cứ gọi nó là Quốc kỳ con nhé.
Con biết không? Để mang lá Quốc kỳ ấy từ nhà đến hiện trường, cha phải lén lút cho nó vào bọc nylon đen, nhét vào túi quần tránh mọi người nhòm ngó! Thực ra, cha cũng khó giải thích với con cho tường tận tại sao cha phải giấu cờ của nước mình một cách lén lút như kẻ trộm như thế. Sau này con lớn, hy vọng con sẽ tìm ra lời giải đáp cho chính con.
Con gái yêu, hãy tự hào đi, con là một đứa trẻ khá may mắn trong số rất ít những đứa trẻ được chính thức cầm Quốc kỳ khi chưa tròn hai tuổi đấy con ạ. Khi thấy con vui vẻ vẫy tung cờ nước trước mặt mọi người, lòng cha vui như mở hội, thầm tin vào một tương lai mơ hồ nào đó cho con (dù chỉ là ước mơ của riêng cha thôi!).
Cha thực sự ngỡ ngàng khi hai chú Công an (con nên gọi bằng chú vì họ lớn tuổi) hầm hừ giật lá cờ của con đang cầm.
Con thấy đấy, cha cũng cố đòi lại cho con và họ cũng miễn cưỡng vất trả lại cho cha con mình lá Quốc kỳ nhàu nát kèm theo lời đe dọa:”Cất ngay! Không được trưng Quốc kỳ ra ở đây!!!”.
Con ạ! Quốc kỳ là hồn nước, là thứ thiêng liêng nhất mà một công dân yêu nước phải biết tôn trọng. Có những trường hợp, công dân phải đổ máu, thậm chí bỏ cả mạng sống của mình để bảo vệ Quốc kỳ.
Con hãy nhìn kia, đoàn người rầm rập đang diễu hành với những lá Quốc kỳ thiêng liêng mà cha vừa đưa cho con đấy. Nó không phải là sự xấu xa, dối trá, đê tiện, tham lam, bỉ ổi v.v. cần phải giấu diếm, che đậy đâu con ạ.
Con phải nhớ, những người Yêu Nước muốn giương cao lá cờ Tổ quốc, phải biết hợp thành một khối đông đảo đoàn kết và hùng mạnh như hàng nghìn cô chú kia con nhé. Non nớt như con và lẻ loi như hai cha con mình lúc sáng nay thì dù có muốn Yêu Nước cũng là điều không thể đối với họ, nha con.
5/6/2011
(Bài viết rất xúc động này được đăng ở trang "dân làm báo", HMT mạn phép xin được copy vào blog trong tags "sưu tầm". )
Saturday, 28 May 2011
Mảnh vụn 8 : GIẢI MÃ HÀNH ĐỘNG GÂY HẤN CỦA TRUNG QUỐC
Báo chí đồng loạt la làng trước hành vi gây hấn của tàu hải quân Trung Quốc đối với tàu thăm dò Bình Minh 2 của tập đoàn Dầu khí Việt Nam Petrovietnam trong vùng hải phận Việt Nam. Động từ được dùng đó là : hành vi ngang ngược, xâm phạm chủ quyền Việt Nam. Kể cũng phải, chuyện này giống như một tên hàng xóm nhảy vào trong vườn nhà, cản trở gia chủ làm việc, rồi phá phách vài thứ sau đó bỏ đi.
Đây chỉ là hành động leo thang khiêu khích tiếp theo sau những hành động gây hấn đối với ngư dân Việt Nam trong vùng lãnh hải đang tranh chấp, mà báo chí Việt Nam sợ hãi chỉ dám dùng từ “tàu lạ”, “nước ngoài” để chỉ kẻ gây hấn.
Rõ ràng, hành động gây hấn này không đơn thuần chỉ là trò đùa của những quân nhân trên các tàu hải quân, nhưng là một cú thăm dò đầy ác ý của chính quyền Trung quốc, nhằm thực hiện dã tâm đòi quyền kiểm soát Biển Đông theo đường “lưỡi bò”. Thực ra, hành vi gây hấn này sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra, và chắc chắn chưa dừng lại ở đó. Nhưng tại sao Trung quốc lại chọn thời điểm này để gây hấn?
Việt Nam chỉ mới qua giai đoạn Đại Hội Đảng nhằm tuyển chọn nhân sự cho chính phủ nhiệm kỳ tới, và cuộc bầu cử cũng chỉ mới diễn ra chưa đầy tuần, có lẽ, sự phân chia ngôi thứ và nhân sự đang có sự tranh chấp, và gián điệp “nước lạ” đã thấy có những chiều hướng bất lợi cho phe thân Trung Quốc. Vì vậy, cần phải có biện pháp phủ đầu. Bao giờ cũng vậy, hành vi gây hấn là cách thức hữu hiệu để gởi một thông điệp đe dọa.
Việt Nam đang đối phó với khó khăn về kinh tế, lạm phát tăng cao đến 19,78%, thị trường chứng khoán có nguy cơ sụp đổ, kéo theo sự suy sụp của nền kinh tế, vốn đã bị tiêu tốn bởi những “quả đấm thép” kiểu Vinashin. Để vượt qua khó khăn này, Việt Nam cần sự giúp đỡ tài chính của thế giới. Tin mới nhận, ngân hàng thế giới đồng ý cho Việt Nam khoản vay 1 tỉ USD. Vì vậy, Trung Quốc muốn áp đặt sự lệ thuộc của Việt Nam vào họ, thay vì để VN xích lại gần Mỹ và Châu âu. Hành động dằn mặt VN của Trung quốc có thể hiểu theo chiều hướng ấy.
Cũng không loại trừ khả năng, khi mà Trung Quốc lẫn Việt Nam đang đối mặt với sự lạm pháp tăng cao do sự quản lý bất cập trong kinh tế, cộng với tệ nạn tham nhũng, đã đẩy khoảng cách giàu nghèo lên một mức độ mới, mức độ gây sự căng thẳng giai cấp có thể dẫn đến những bạo loạn. Thì việc Trung Quốc đột nhiên gây hấn trong vùng lãnh hải Việt Nam, có thể là một động thái chính trị nhằm kéo sự chú ý của dân chúng vốn đã bị tuyên truyền rất nhiều về chủ nghĩa dân tộc quá khích. Khi người ta bàn về chiến tranh vệ quốc hay bảo vệ quyền lợi lãnh thổ, người ta không chú trọng nhiều vào những bi đát kinh tế đang xảy ra.
Một giải mã cuối cùng cho hành vi gây hấn tạo nên sự xung đột này, đó là đòn phép của Trung Quốc nhằm vào giới chức lãnh đạo cộng sản Việt Nam mà mục tiêu không gì hơn là cột chặt sự lệ thuộc vào quan thầy Trung quốc. Người ta không quên những vụ đàn áp, bắt bớ của chính quyền cộng sản Việt Nam với những người đấu tranh phản đối sự o ép của Trung Quốc trong những vụ lấn chiếm lãnh hải vừa qua : như trường hợp Blogger Điếu Cày, hay mới đây , tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Chính để lấy lòng quan thầy Trung quốc mà giới chức Việt Nam đã dàn dựng những vụ án chính trị, hay những tội như trốn thuế, nhằm quản chế (đúng hơn là trừng phạt) những tiếng nói phản đối sự bành trướng Trung Quốc và sự nhu nhược của chính quyền Công sản. Giờ đây, dưới sự chèn ép mới của Trung Quốc, Việt nam, dù vẫn lên tiếng phản đối (như đã từng bổn cũ lặp lại), chỉ là những tiếng nói yếu ớt nhằm phỉnh phờ người dân, nhưng thực chất thì “đã nhúng tay vào chàm và bán linh hồn cho quỉ”, thì cũng khó mà có một thái độ kiên định, vì không lẽ lại le lưỡi liếm nước bọt đã nhổ ra.
Rồi sẽ lại đâu vào đấy…
Xem ra, cách thống trị bắc thuộc của thời nay đã tinh vi hơn xưa rất nhiều!