Thursday, 4 December 2008

ĂN MẶN - KHÁT NƯỚC ???

Hầu như người Việt nào cũng biết câu ngạn ngữ "(Đời) Cha ăn mặn, (đời) con khát nước ", ý nói đến luật nhân quả : đời cha làm đều không phải, đời con sẽ phải lãnh chịu những hệ luỵ. Trong góc nhìn hẹp, câu ngạn ngữ này diễn tả mối liên hệ gia đình, và hình như chỉ đi theo chiều từ trên xuống, vì nhắm đến thời hiệu của hai thế hệ cha - con! Người ta không thể nói con ăn mặn để cha khát nước.

Ấy vậy mà cái điều ngược ngạo lại xảy ra ở Việt Nam bây giờ : "đầy tớ ăn mặn, ông chủ khát nước ". Và có lẽ nó ngược đời như thế, nên hậu quả cũng không cần phải chờ một đời, mà nó hiển hiện ngay trước mắt!

Trong cuộc họp báo bên lề Hội Nghị các nhà tư vấn tài trợ cho Việt Nam (CG), Đại diện Nhật Bản đã thông báo chính phủ Nhật tạm dừng các dự án ODA dành cho Việt Nam trong năm tài khóa 2008 do hậu quả của vụ bê bối tham nhũng gần đây mà chính phủ Nhật phát hiện và truy tố, cụ thể là vụ các nhân viên PCI đã đưa hối lộ cho các "đầy tớ nhân dân" Việt Nam! (theo VietnamNet). Những dự án ODA của năm 2008 nhằm giúp Việt Nam cải thiện cơ sở hạ tầng của hệ thống giao thông và cấp thoát nước.

Phải nói là các "đầy tớ" đã ăn quá "mặn " số tiền đến hàng triệu USD, mà vì vậy, người dân Việt Nam phải chịu cảnh khát nước đến tức tưởi. Thử hỏi những khoản tiền hối lộ này, nếu được sử dụng đúng chỗ, thì có phải đã góp phần cải thiện rất nhiều cơ sở hạ tầng vốn nhiều khó khăn do sự qui hoạch thiếu tính chiến lược, thiếu tầm nhìn của giới chức chính quyền từ bao năm nay?! Mức độ "khát nước " = hậu quả của nó không nhỏ, ngoài sự thất thoát do hối lộ, tham nhũng, những khoản trợ giúp khác cũng bị cắt, và người dân Việt mất đi cơ hội để có thể tận hưởng những hạ tầng cơ sở tốt hơn.

Nhân dân - "chủ nhân " của đất nước, giờ chỉ là một mỹ từ, để chỉ thành phần đa số phải chịu những thiệt thòi nhiều nhất trong xã hội mà nguyên nhân chủ yếu đến từ cái cơ chế độc tài. Nếu các dự án được điều hành bởi một cơ chế dân chủ, minh bạch, để người dân có thể kiểm tra, chất vấn hiệu quả, thì có lẽ xác suất cho những vụ "ăn mặn " (hay là ăn bẩn) sẽ giảm thiểu rất nhiều, và nhờ đó, gánh nặng cho đời con đời cháu của các "ông chủ " không phải vất vả còng lưng để trả nợ cho những khoản chi tiêu hoang phí, kém hiệu quả của các "đầy tớ " hiện nay.

Rồi đây người ta sẽ thấy, như một kịch bản đã có sẵn, sẽ có một vài con chốt thí (mà trước mắt là ông HNS), sẽ bị đánh hội đồng bởi lực lượng báo chí tuyên truyền, cũng như là xét sử như "vụ án điểm ", chủ yếu để làm hả cơn giận của các "ông chủ " nhân dân. Nhưng những hậu quả của quá trình tham nhũng này, là những công trình kém chất lượng (chẳng hạn vụ sập cầu Cần Thơ, vụ sụt lún cầu vượt Văn Thánh, vụ nứt hầm ngầm Thủ Thiêm ... hay còn những vụ khác nữa mà chưa bị phanh phui), sẽ mãi là gánh nặng mà các thế hệ Việt Nam phải cố gắng nuốt vào trong?

Muối thì mặn chát! Và hình như nước mắt cũng có vị mặn! Các thế hệ Việt Nam, người dân Việt Nam sẽ phải uống bao nhiêu nước mới có thể nguôi ngoai cái vị mặn chát này??? 10 năm, 25 năm ??? Bao nhiêu thế hệ???

BÔNG GIẤY

Không biết khởi đi từ đâu người ta gọi tên "Bông Giấy " để chỉ loài hoa không toả hương nhưng lại rất rực rỡ bởi những sắc thắm đặc trưng của nó. Có lẽ Bông giấy là một trong số ít những loài hoa có tên gọi mang tính biểu tượng, không đến từ mùi hương, nhưng vì những phiến lá mỏng, làm người ta liên tưởng đến những trang giấy chăng?

Tên Bông Giấy gợi lên những trang sách, đến việc học tập. Qua đó, Nó nhắc nhở người ta về những gì cần phải đón nhận trên trang giấy tâm hồn. Người ta có thể biến tâm hồn mình thành những trang viết hữu ích, hoặc như những bức vẽ đẹp ; nhưng cũng có nguy cơ trở thành một trang giấy nháp, giấy bẩn vì đã bị vấy nhiễm những thứ độc hại : những tư tưởng thù hằn, đố kỵ, ác độc ; hoặc những phim ảnh đồi truỵ, những thứ có thể làm băng hoại tâm hồn. Tên Bông Giấy nhắc nhở chúng ta về cái đạo đức cơ bản mà cha ông vẫn nói "Giấy rách phải giữ lấy lề "!

Bông Giấy dễ trồng, chỉ cần vài nhánh cây dăm xuống đất, sau những cơn mưa, khi ánh nắng rực rỡ lên, là nhánh cây có thể khoe những chùm hoa rực rỡ dưới mặt trời. Với kỹ thuật ghép nhánh, người ta có thể có những chậu hay giàn hoa giấy với những sắc màu khác nhau : Trắng, vàng, hồng, hay đỏ. Hoa giấy còn đặc biệt ở chỗ, nó nằm trong số những loài hoa mà thân mang theo những gai nhọn. Có phải chăng, nó thầm nhắc cho tất cả, việc học không bao giờ là sự dễ dàng, phải cố gắng vượt qua những gai góc, để từ đó có thể nảy sinh những sắc hoa rực dưới nắng thắm???

Bông Giấy còn tượng trưng cho sự giản dị! Bông Giấy luôn nằm sát bên nhau trên cành! Những cánh hoa chỉ mang một sắc màu, với nhuỵ trắng, Bông Giấy phô diễn một vẻ đẹp mộc mạc, dung dị! Cái rực rỡ của Bông Giấy không đến từ những bông hoa đơn lẻ, nhưng là sự phong phú hợp quần của những chùm hoa.

Yêu thích một loài hoa, không chỉ vì hương sắc, nhưng còn vì những ý nghĩa tinh tế và thông điệp sâu sắc mà các loài hoa muốn gởi gắm cho người, cho đời.

(Gởi Bông Giấy )

Monday, 1 December 2008

NHẢM !!!

Đặt gạch! Khi nào rảnh rỗi thì sẽ viết! Giờ thì phải đi khò khò thôi, thức khuya mấy ngày rồi, cái đầu muốn ten tén ten như chong chóng!

Đêm qua, gần 2 giờ sáng thì tuyết rơi thật nhiều! Chuẩn bị đi ngủ, nhìn ngoài ô cửa, dưới ánh đèn đường vàng dìu dịu, thấy tuyết rơi thật đẹp. Những bông tuyết trắng ngần, lấp lánh trong cái ánh đèn vàng nhạt, trở thành một bức hình sinh động và hiếm hoi biết bao! Thế là mải mê với cảm xúc, ngồi nhìn tuyết rơi!!! Lãng mạn ghê !

Cái giá trả cho lãng mạn là cả ngày mệt mỏi, lúc nào cũng muốn ngủ! Giờ mới thấy, đánh đổi cho phút giây lãng mạn, là cái đầu nặng chịch! Đúng lãng nhách!

Thôi giờ chào mọi người, HMT tui đi ngủ !!!

(Báo cáo với bác Doãn, thứ trưởng bộ 4 tờ, em viết toàn thông tin của em theo như bác đề nghị! Ah không, em hơi vi phạm chút, là ngoài em, em còn viết cả trời đổ tuyết! Vậy là có dính chút tí đời rồi! Hhehehe, mà tự nhiên em nhé anh Chí Phèo của Nam Cao " Hắn vừa đi vừa chửi, bao giờ cũng thế .... hắn chửi đời! Mà đời có của riêng ai đâu!!! ")

Friday, 28 November 2008

NGÀI THỨ TRƯỞNG CÓ BÌNH THƯỜNG KHÔNG ?

Trong cuộc hội thảo "Xây dựng thông tư về họat động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân (blog)" tại Hà hội ngày 27/11, ở đây ngài thứ trưởng bộ Thông tin và Truyền thông (TT-TT) Đỗ Quý Dõan đã có những lời phát biểu thể hiện được " đỉnh cao trí tuệ " của ngài.

Trước hết, Ông Dõan đưa ra một định đề :""Yếu tố cá nhân trong blog là yếu tố cơ bản. Yếu tố này quy định blog không đại diện cho một tổ chức hay thông tin chính thống nào. Những blog vượt quá thông tin cá nhân là sai quy định",

Đúng yếu tố cá nhân trong blog là yếu tố cơ bản, vì đây được quan niệm như một trang nhật ký mở, do một cá nhân đăng ký sử dụng và thực hiện. Nó không có tầm cỡ ban bệ một ban biên tập, với lực lượng phóng viên và cộng tác viên hùng hậu như gần 700 tờ báo của chính quyền. Hơn nữa, yếu tố cá nhân còn được kể đến vì nó không có một ngân sách nào do nhà nước bảo hộ, cá nhân blogger phải bỏ thời gian tìm kiếm thông tin, cũng như viết những nhận định của họ.

Người ta cũng không nghĩ một trang blog là đại diện cho một tổ chức hay kênh thông tin chính thống nào. Điều này đúng thôi vì Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh đã khẳng định ở Việt Nam không có báo chí tư nhân (dù quyền tự do ngônluận báo chí đã được đề cập trong Tuyên ngôn nhân quyền ngày 10/12/1948 của Liên Hiệp Quốc mà CHXHCN Việt Nam đã ký kết năm 1977 ; cũng như trong Hiến Pháp nước CHXHCN Việt nam qui định ở điều 69). Mà trước giờ chưa thấy trang blog nào được nhà cung cấp qui định là trang thông tin chính thống, chứ đừng nói là nhà nước Việt Nam cho phép.

Nhưng đến phần kết luận này thì rõ ràng là ông Dõan đã đánh đồng quan niệm về cá nhân với phạm trù về quyền tự do. Đại lọai, lý luận của ngài Thứ Trưởng dùng cái tam đọan luận như vầy : ông A là một người Việt; ông A không đại diện cho một tổ chức hay chính phủ , vì vậy, nếu ông A cung cấp những thông tin nói là người Việt, thì sai qui định. Làm sao hiểu một trang nhật ký mà chỉ loanh quanh ở những thông tin "cá nhân " (vậy chắc chỉ nói được tên gì, ở đâu, cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu, thích cái gì, ăn cái gì, ghẻ ở đâu, mụn ruồi chỗ nào, hàng ngày có đi tắm không .v.v.). Mà chưa chắc những thông tin cá nhân này không liên quan đến một người khác, vì chẳng có ai cứ loanh quanh với những thông tin cá nhân này. Xét theo tiêu chuẩn này của Ngài thứ tưởng thì 100 % blog là sai qui định của ngài hết. Tự nhiên nghĩ đến một ngày, một người phát hiện có đám cháy, anh ta không dám hô to để thông báo cho mọi nguời, mà phải làm đơn xin thông báo có đám cháy, vì cái thông tin này vượt ra ngòai thông tin cá nhân.

Ngài Thứ Trưởng còn thêm : "Người nào vượt quá phạm vi blog, biến thông tin trên blog thành thông tin báo chí là vi phạm Luật Báo chí". Đây là một phát biểu rất hàm hồ, vì tự thân, cái khái niệm thông tin báo chí ở trong ngữ cảnh này rất mông lung. Không biết ông Dõan quan niệm thế nào là thông tin báo chí : một đàng, nếu ông hiểu theo một quan điểm chỉ có ở XHCN VN là thông tin phải đi bên lề phải, là chỉ được phép đưa tin điều gì mà Đảng và Nhà Nước cho phép, thì những cái đó mới được gọi là thông tin báo chí, thì rõ ràng các blog đâu có đưa thông tin báo chí, vì nó không nằm trong ngữ cảnh mà ông muốn nói. Còn nếu họ đưa tin gì khác ngoài cái thông tin mà 700 tờ báo copy lại của nhau vẫn đưa, thì xem ra ngài thứ trưởng đang muốn giang tay bóp cổ blogger rồi. Người ta chưa quên cái hình anh công an Tân bịt miệng linh mục Nguyễn Văn Lý trong phiên tòa tại Huế vào tháng 3 năm ngoái, mà sau này cả Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết cũng như Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phải biện hộ, chữa quê bằng việc đổ cho thuộc cấp bứt xúc nên hành xử như thế ; thì giờ đây lại sửng sờ trước lệnh sắp bịt miệng blog của ngài thứ trưởng. Nếu ngài thứ trưởng có học, và biết được rằng báo chí chỉ là một trong vô số những phương tiện thông tin đại chúng thì ngài sẽ cẩn trọng khi dùng từ "thông tin báo chí ", bởi vì khái niệm này rất mơ hồ. Quảng cáo trên báo chí cũng là một dạng thông tin vậy ; vậy mấy blogger báo cho nhau biết chỗ nào ăn ngon, chỗ nào đồ điện tử rẻ thì cũng nằm trong cái gọi là thông tin báo chí ráo hết sao?.

Người ta chưa quên được đề nghị súyt nữa thành những qui định về ngực lép chân ngắn không được lái xe của Bộ Y tế, thì giờ lại chóang với những phát biểu của ông thứ trưởng về quản lý blog trong thời đại thông tin này.

Nói như ông Dõan, thì cái gọi là "Nhật Ký trong tù " của Hồ Chí Minh là sai qui định rồi nhé vì Cụ Hồ Chí Minh dám phổ biến cho mọi ngùoi. Rồi nữa, đố đồng chí Thứ Trưởng có thể đưa bao nhiêu an ninh mạng và công an để chống lại cái dịch vụ cung cấp trên xa lộ thông tin của Internet để kiểm tra cái nào là thông tin cá nhân, cái nào là thông tin báo chí. Hay ngài thứ trưởng nghĩ rằng chỉ có các thành viên cái Đảng của ngài là đỉnh cao trí tuệ, còn lại bàn dân thiên hạ tòan là lũ "dân ngu cu đen " hết, nên sợ thông tin nó làm cho điên đảo chăng, vì thế mà phải thêm cái qui định quản lý, định hướng các blogger để cho dân chúng chỉ quen với những thông tin ăn ngủ cá nhân thôi?

Không nói ra, nhưng ai cũng hiểu nỗi lo của chính quyền, Truyền thông của nhà nước được sự uốn nắn và kiểm sóat của chính quyền thì trở thành một dạng thông tin què cụt. Nói đâu xa, cái vụ hối lộ ở PCI, báo chí Nhật phanh phui cả gần nữa năm, mà ngành an ninh của ta thì còn "chờ chỉ đạo " thì nói gì đến báo chí dám đưa tin. Vả lại, từ vụ hai phóng viên Hải và Chiến, anh nào cũng lo mà giữ cái nồi cơm, hăng hái đưa tin có khi còn được vào ở với bác Chiến chứ chẳng đùa. Chỉ có kênh truyền thông của blog là đưa tin nhanh và khách quan. Chính điều này làm điên đầu Đảng Cộng Sản, vì vậy không lạ, khi mà họ cố gắng bẻ cong lý luận để có thể đưa ra những quy định mơ hồ mà "bịt mồm" dư luận.

Nếu cái thông tư này có hiệu lực, Hoa Mặt Trời tui bảo đảm, mai mốt cái blog nào cũng giống cái blog nào, vì tòan là ăn uống, tòan là tao là..., tao là... ; rồi các comment cũng chỉ : mày sao, mày vậy àh, còn tao thì là ... thì là...

NB : Thêm cái này nói nhỏ với ông thứ trưởng nè, ông thứ trưởng làm vậy chỉ tổ cho người ta càng ngày càng đứng về phía chống lại quan điểm của chính quyền mà thôi!

Wednesday, 26 November 2008

TẢN MẠN

Những âm thanh nhẹ nhàng của tiếng violin trong Zigeneur Weisen như có ma thuật! Nhẹ nhàng và rất thanh tao len lén di vào trong hồn, rồi mở bừng cánh cửa cho những cảm xúc dặt dìu tràn vào!

Giai điệu trong trẻo, lúc nhẹ như hơi thở, khi mãnh liệt, cuồng bạo và dập dồn như sóng, nó làm người ta cũng phải hoà điệu với những âm giai mà nó chuyển tải. Với âm nhạc, sự quyến rũ và cuốn hút của nó, cũng đầy đam mê như hội hoạ, như văn chương. Nhưng trên tất cả, âm nhạc có khả năng bao trùm hơn, trong một lãnh vực, không gian rộng lớn hơn. Nó có khả năng thẩm thấu vào trong tâm hồn của những người khó tính nhất!

Thưởng thức âm nhạc trong một không gian thanh tịnh của trời đêm, hay trong một buổi bình minh trong lành của ngày mới, nó làm người ta quên hết cuộc sống vốn hối hả, để dừng lại bên một góc trời thanh bình, mà thả hồn cho những cảm xúc dâng trào.

Không biết từ khi nào, tôi vẫn có thói quen một mình trong đêm vắng, với ánh đèn dịu dịu và âm thanh tĩnh mịch của không gian, thả hồn cho những cảm xúc mà âm nhạc dẫn dụ. Nhắm mắt lại, để thấy những hình ảnh rực rỡ và huyền hoặc : thấy những áng mây rực rỡ trên bầu trời xanh ; thấy những cánh chim thanh bình chao lượn trên thảo nguyên lộng gió, thấy những cánh rừng với hương hoa bạt ngàn, thấy biển mênh mông và đẹp như tranh vẽ của những bình minh hay hoàng hôn ; thấy những chiều mưa thật buồn ! Nhắm mắt lại, cũng để thấy những kỷ niệm, thấy lại từng gương mặt thân quen của bạn bè, của người tri kỷ đã cùng mình rong ruổi trên những nẻo đường kỷ niệm.

Hình như ai đó đã nói : nghệ thuật chân chính có thể khơi lên những ý tưởng tốt lành; giúp đưa người ta hướng thượng, vươn đến những khát vọng Chân, Thiện, Mỹ. Tôi tin như thế.

Monday, 24 November 2008

CHUYỆN ĐỜI (tập 6) : CHUYỆN MA QUÁI

Sau mt thi gian "vt vã" vi kiếp người (khiếp!!! nghe như là già chát sp chết), tôi cũng ln ln thy được nhng nét chung chung ca tng la tui. Gì ch tôi tin nhng người già thích nói v k nim, nhng người trung niên thường trăn tr v cuc sng gia đình, tui thanh niên thì điu quan tâm là tình yêu, công vic, còn tr con thì đa nào cũng ham chơi và thích nghe k chuyn.

Tui thơ thường b cun và trong thế gii ca nhng câu chuyn thn tiên. Nhng chàng hoàng t hào hoa phong nhã, nhng anh hip sĩ rng xanh dũng cm và vui tính, nàng công chúa xinh đp đáng yêu, hay m phù thu đc ác mà ngc nghếch thường theo mng m vào gic ng tui thơ.

Bên cnh nhng câu chuyn thn thoi, hình như đa tr nào cũng phi đng thi đón nhn thêm nhng câu chuyn ma quái mà người ln, chng biết vô tình hay c ý, đưa vào đu óc lũ tr. Gì ch chuyn v "ông k, ông ba mươi, ông ngoáo p" là th vũ khí tinh thn mà người ln s dng đ khng chế lũ tr. C đa nào khóc nhè, nghch phá, không chu ăn, hay trn đi chơi, thì s có mt ông k hin ra đế bt. Mà tht ti, thà được mt ln thy ông k, hay con ma nào đó, thì ni s hãi s có th đo đếm được. Đng này, đó là mt ni s hãi vô hình. Vì có ai đã thy được ông k thế nào đâu! Dù vô hình, nhưng li rt tht! Tôi nghim ra, ni s hãi vô hình nhiu khi còn mãnh lit hơn nhng cái có th đng chm, nhìn thy. Ri c theo trí tưởng tượng ca tng đa mà có cái mt ông k khác nhau. Vi tôi, ông k cũng như mt loi "con ma" : có khuôn mt hung tn hay quái d, mt to sòng sc, cái ming rng đy máu và n tượng vi hai cái nanh dài, tay đy nhng móng nhn và rt thích ăn tht tr con, (và hình như là thích dành ăn với trẻ con nữa, vì thỉnh thỏang tôi nghe nguời lớn nói với lũ trẻ : “không ăn là ông kẹ đến ăn hết đó” ???)

Tôi không phi là mt đa tr khác bit, vì vy, như nhng đa khác, lúc tr tôi rt s ma. Mà đúng ti, càng s ma, thì càng thích thú nghe k chuyn ma. Nhng năm thp niên 80, trước cng trường hay bày bán nhng cun truyn tranh nh. Bên cạnh những truyện thần tiên, trinh thám, thì còn lại toàn là truyn kinh d, ma quái (tôi còn nh vài cái ta, ví d : Lúc 0 gi hn ma đòi tim ; con ma nhà h Ha ; ác qu Dracula ; Ngôi nhà ma .v.v. Tôi đọc rất nhiều, một phần vì thích, phần nữa, do các anh chị trong xóm hay bạn bè trong lớp cho mượn. tôi đọc say sưa, « như một con nghiện những ý tưởng quái dị ». Rồi lại để cho trí tưởng tượng thả cửa vẽ ra những cảnh ma quái, đến độ một con đường vắng, một tiếng chó sủa trong đêm trăng, một bóng trăng mờ ẩn sau một áng mây hay thậm chí những tàu lá chuối đong đưa, tất thảy đều có thể liên tưởng đến một hồn ma bóng quái nào đó đang vật vờ lởn vởn quanh mình.

Đi học giáo lý, các thầy dạy cho bài hát : « Có Chúa đi với con, con sẽ không còn sợ chi ! Có Chúa đi với con, con sẽ không còn sợ gì ! Dù đường đen tối, bước đi không sợ lạc lối. Dù đường gian nan, con bước đi không nghi nàn ». Bài hát này được tôi sử dụng như một thứ bùa chú để tự trấn an mình mỗi khi cực chẳng đã phải đi đâu đó trong đêm tối.

Nhà tôi với nhà ngọai cách nhau một khỏang vườn rộng đầy cây cối, và vì thế, khu vườn trở thành một thử thách cực độ mỗi khi tôi phải đi ngang, nhất là vào ban đêm.

Một lần, sau giờ ăn tối bên nhà ngọai, tôi phải trở về bên nhà. Sau khi đã năn nỉ và hứa hẹn đủ mọi điều với chị hai, với mấy dì và cậu, nhưng không ai chịu đi cùng với tôi băng qua khu vườn, cực chẳng đã, tôi phải đi một mình. Khỏi phải nói, trống ngực tôi đánh liên hồi còn hơn là trống trận. Cầm cái đèn dầu trên tay, tôi vừa đi vừa sợ, vừa hát thật to để tự trấn tỉnh : « Có Chúa đi với con, con sẽ không còn sợ chi … ». Tôi hát được một lần thì ra đến nửa khu vườn, ngang bụi cây rậm rạp, câu hát : « con sẽ không còn sợ chi », chữ « chi » chưa kịp tròn tiếng thì biến thành « iiii, ah ah …ah » - tiếng thét lanh lãnh - vì một bóng đen bất ngở chồm ra giữa đường. Tôi chỉ còn một phản ứng duy nhất : ném cái đèn dầu vào con ma rồi quay ù té chạy lại nhà ông ngoai. Vào đến nhà, tôi ôm chầm lấy ông, khóc nức nở vì sợ hãi, không còn nghe được những lời hỏi han đầy kinh ngạc của cả nhà. Tôi quá sợ con ma ! Sáng hôm sau, tôi thấy cậu tôi bị thương ở đầu, phải băng một miếng gạc ! Đáng đời ! Đó là con ma tối qua bị ăn nguyên cây đèn dầu vào đầu ! Có lẽ nhờ biến cố này mà sau đó tôi không còn sợ ma.

Cuộc đời này quả thật trớ trêu. Nếu trước kia tôi là nạn nhân khốn khổ của những câu truyện ma quái, thì sau khi ngộ ra, đáng lẽ phải cảm thông với nỗi sợ hãi của nguời khác, ngược lại, tôi lại thích bày ra những trò hù ma nhát quỉ người khác. Rút kinh nghiệm đòn đau của « con ma » kia, tôi cẩn thận hơn, và nhất là tôi rủ thêm đồng minh để những trò hù ma nhát quỉ có hiệu quả hơn. Nạn nhân đầu tiên của tôi là Dì Tám.

Cũng như tôi, dì Tám thích nghe chuyện ma, thích kể chuyện ma và … sợ ma. Những khu nhà ở xóm tôi hồi đó, nhà vệ sinh thường nằm ở cách xa nhà ở, thường là ở một góc vườn. Dì Tám sợ ma đến độ, có những lần đi toillette, Dì thường năn nỉ tụi tôi đi theo. Vậy là có một cuộc đối thọai liên tục giữa « kẻ trong người ngòai » để kiểm tra xem tụi tôi còn ở bên ngòai hay không ?

Thực ra lần đó, tôi và thằng Thái kế bên nhà, chỉ chuẩn bị nhát ma bất cứ người nào đi ngang qua vườn. Chúng tôi lấy một bồ áo dài trắng cũ của mấy Dì, tròng vào cái gọng tre giống như hình nhân, để nằm dưới đất, một đầu cột dây, rồi vắt sợi dây qua cây ổi giữa vườn. Không may, dì Tám lại đi ngang khu vườn trời tối. Từ bụi cây khá xa, chúng tôi rung cây nhát khỉ, tôi biết Dì Tám sợ lắm, vì tôi thấy bước chân dì ngập ngừng. Khi đến gần cây ổi, thằng Thái cầm dây chạy nhanh, cái bóng áo dài trắng nằm dưới đất bay vút lên. Sau một tiếng thét hãi hùng là một tiếng « uỵt » : dì Tám quá sợ hãi đã ngất xỉu. Tiếng thét làm mọi nguời trong nhà vội chạy ra, bế Dì vào nhà. Mọi nguời không có khó lắm để thấy hai con ma đang tái mét mặt vì sợ hãi. Không biết thằng Thái có bị ba nó đánh khôngm chứ ngọai tôi « thưởng » cho con ma « tôi » một trận đòn nhớ đời.

Sau này, tôi thường chỉ còn hay kể chuyện ma chứ không còn dám bày trò nhát ma ai hết. Đôi lúc trong những khi đi cắm trại, trong những trò chơi đêm, thỉnh thỏang, tôi dựng lên vài khung cảnh ma quái, nhưng chỉ để nắn gân trại sinh và tạo thêm hào hứng. Và luôn luôn, tôi phải cảnh báo : «Trò chơi này có vài tình huống dễ gây bất ngờ, ai sợ ma hay yếu tim được miễn tham gia ». Dĩ nhiên, không ai từ chối hết, vì tâm lý không muốn tỏ mình nhát gan ; vả lại, như tôi đã nói, càng sợ ma, thì càng thích nghe những chuyện ma quái cơ mà !

Saturday, 22 November 2008

MÙA ĐÔNG

Trời đã vào đông.

Những trận mưa cuối mùa kéo về, rủ thêm từng cơn gió rứt đi những chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại trên cây. Dọn chỗ cho những đợt giá lạnh ùa vào nhà. Đông rồi!

Vào đông, đất trời như khóac lên mình một chiếc áo màu tang tóc : những cành cây trụi lá, khẳng khiu giữa trời xám xịt như cam chịu với cái lạnh rét căm căm. Hàn thử biểu báo nhiệt độ bên ngoài là khỏang 4°C vào ban đêm và 12°C lúc trưa. Từng ngày, nhiệt độ càng xuống thấp. Cái lạnh như làm ngày co lại, trái với cái rực rỡ hòanh tráng của mùa hè, mới khỏang 4 giờ chiều mà trời đã nhá nhem tối, ngày trở nên vội vã.

Mùa đông của đất trời như cũng đưa cái giá lạnh và cảm giác cô độc vào trong tâm hồn. Đi giữa trời đông, nhìn thấy thấp thóang bên rèm cửa những ánh đèn, mới cảm nhận được cái cảm giác cô đơn và buồn da diết của Nguyễn Văn Thương, khi ông viết « Đêm Đông » gợi hứng từ một đêm mùa đông lang thang trên đường phố Hà Nội : « Chiều chưa đi màn đêm buông xuống, đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông…. Đêm đông, ta mơ giấc mơ đường về xa xăm. Đêm đông, ta mơ giấc mơ gia đình yên vui … Có ai, thấu tình cô lữ đêm đông xa nhà ! ». Đêm qua, học về lúc 21g45, đi trong cái lạnh của trời chỉ khỏang 2_C. Những cơn gió thốc vào người sao mà lạnh buốt. Bỗng dưng thèm một cái nóng hổi của những nồi khoai luộc quê nhà biết chừng nào.

Một chút giá buốt của mùa đông đủ để cho tôi cảm nghiệm được nỗi thống khổ của đồng bào mình trong những ngày mưa lũ, rét buốt. Tôi hiểu, đó là cảm giác lạnh lẽo, đói rét đếnđộ muốn co cụm lại vì đơn độc. Hình như những lúc như thế, cần lắm một sự sẻ chia tình dân tộc, nghĩa đồng bào. Chợt nhớ mùa đông năm ngóai, trên đường về nhà trọ, ngang qua Bon Marché, một SDF (người vô gia cư ) xin tôi thuốc lá, dừng lại nói chuyện, ông mời tôi uống chút rượu với ông. Tôi ngồi uống ruợu và nghe ông kể lể đủ thứ chuyện. Lạ thật, một chút rượu cũng đủ ấm giữa trời đông. Không biết nó ấm áp bởi rượu mạnh, hay bởi mình ngồi đối ẩm, chia sẻ với người vô gia cư giữa trời đông lạnh??? Thật sự không biết vì sao, chỉ nhớ rằng thấy ấm áp, rất ấm áp.